"Các em là học sinh của lớp nào khối nào?"
Thầy giám thị đứng bên cột bóng rổ, chỉ vào Thẩm Tinh Vĩ và Bùi Thanh quát: "Mau đi xuống!"
"Yo, thầy hỏi em là học sinh của khối nào, nhưng em không muốn nói cho thầy." Thẩm Tinh Vĩ vừa lùi về phía sau, vừa rap theo tiết tấu: "Đừng tức giận, hãy giữ sự tò mò, bởi vì rất nhanh các thầy sẽ biết, vì sao em sẽ xuất hiện ở chỗ này, yo, yo, tao sắp không nói được rồi…"
Thẩm Tinh Vĩ điên cuồng nháy mắt với Bùi Thanh, bảo cậu ấy tiếp tục, Bùi Thanh che mặt: "Yo, đây là thời gian của MC A Tinh và MC Bùi, mọi người hãy cho tôi một tràng vỗ tay, để tôi nghe thấy."
Giọng của cậu ấy vừa gợi cảm lại trầm khàn, thật sự rất hay!
Hội trường chỉ có Tô Bắc Bắc, không rõ nguyên do, ngơ ngác vỗ tay.
Bùi Thanh lập tức ngước mắt, bắt tim với cô ấy.
"Cô gái nhỏ đằng kia, nụ cười của em còn trong sáng hơn cả thiên sứ, tôi muốn nói với em một tiếng cảm ơn."
Dường như Tô Bắc Bắc đã bị trúng tên của thần Cupid, đỏ mặt, hỏi Lâm Lộ Bạch: "Bọn họ… Đang làm gì đấy."
Lâm Lộ Bạch vừa mới cúp điện thoại của Dương Chi: "Đang kéo dài thời gian, Tiểu Chi Nhi vừa mới xảy ra chuyện."
Cô ấy nhanh chóng giải thích lại một lần.
Tô Bắc Bắc hỏi: "Vậy, phải mất bao lâu nữa."
"Gần đến cổng trường rồi."
Mấy người mặc đồng phục bảo vệ nhanh chóng lên sân khấu, đuổi theo Thẩm Tinh Vĩ và Bùi Thanh hô to: "Này! Các cậu đừng gây rối, mau đi xuống cho tôi."
Bọn họ đuổi theo, Bùi Thanh và Thẩm Tinh Vĩ cất bước chạy, gà bay trứng vỡ, hội trường vô cùng hỗn loạn.
Cuối cùng hai tên gây rối vẫn bị bảo vệ áp giải xuống, Tống Mạt thấy thế, lập tức gọi đội cổ động viên nhanh chóng lên sân khấu.
Lâm Lộ Bạch và Tô Bắc Bắc thấy tình hình không ổn, cũng vội vàng đứng dậy chạy xuống.
Tống Mạt nhắc đội cổ động viên đứng thành hàng, quay đầu lại nhìn về phía khu phát thanh: "Âm nhạc đâu, mau bật nhạc đi."
Trên khu phát thanh, Lâm Lộ Bạch ghé sát vào bảng điều khiển: "Ối, áo tôi bị mắc vào rồi, đừng, đừng kéo, bộ này vài ngàn đấy, kéo rách rồi ai bồi thường!"
Tô Bắc Bắc lao lên sân khấu, đỏ mặt, giọng giòn giã: "Ừm… Tôi muốn hát tặng mọi người một bài hát, ca khúc mang tên《 Tiếng ca và nụ cười 》."
Giọng cô ấy giống hệt một đứa trẻ, tiếng hát non nớt đuổi theo giai điệu: "Xin hãy mang tiếng ca của em đến nhà anh, xin anh hãy để lại một nụ cười."
Sắc mặt Tống Mạt đã biến thành màu đỏ tía, tay siết chặt thành nắm đấm, Bùi Thanh bị áp giải tới cửa bỗng quay đầu lại nhìn Tô Bắc Bắc, không kìm được lẩm bẩm: "Tại sao trước đây không phát hiện ra nhỉ."
Lớp chúng mình còn có một cô gái đáng yêu như vậy.
Hai người vừa mới bị áp giải ra cửa, Khấu Hưởng kéo Dương Chi vội vàng chạy tới.
Thẩm Tinh Vĩ vẫy tay với Khấu Hưởng: "Này, anh em chỉ có thể giúp mày đến đây thôi, chị dâu cố lên!"
"Cảm ơn!" Dương Chi vô cùng biết ơn nhìn bọn họ, sau đó lập tức chạy vào sân bóng rổ. Âm nhạc đã thay bằng tiếc nhạc aerobic, Dương Chi không nghĩ nhiều, trực tiếp lên sân khấu, đứng sau Tống Mạt.
Tống Mạt quay đầu lại, liếc cô một cái, khóe miệng miễn cưỡng cong lên: "Cậu đã trở lại rồi à, thật đúng lúc."
Hơi thở của Dương Chi còn chưa bình tĩnh lai, ngực phập phồng: "Ừ."
"Cố lên, đừng hồi hộp."
Dương Chi ngẩng đầu, nhìn Khấu Hưởng, anh đút tay vào túi, đứng trong đám đông, lặng im nhìn cô, ánh mắt chứa chan sâu lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!