Chương 3: Thông báo tuyển người dạy kèm tại nhà

Dương Chi vừa tới trường trung học trực thuộc đại học B, quen được hai người bạn mới, không, nói đúng ra phải là ba người.

Bạn cùng bàn Dương Chi —— Tô Bắc Bắc, làm ra vẻ "Không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền", nhưng trong tay cô ấy, lại nắm giữ tin tức của từng bạn trong lớp.

Trong lớp ai yêu thầm ai, ai với ai đi học luôn liếc mắt đưa tình, còn có tối qua ai với ai hẹn nhau trong rừng cây nhỏ, cô ấy biết hết.

Cái đầu của cô ấy giống như một quyển hồ sơ ghi chép, ngay cả chuyện cô gái không mấy nổi bật trong lớp lén viết thư tình cho Thẩm Tinh Vĩ, cô ấy cũng biết.

Nhưng cô ấy vẫn là học sinh giỏi đứng trong top 10 của lớp, Dương Chi coi như được mở mang kiến thức.

Mà Lâm Lộ Bạch là bạn nữ ngồi phía trước Dương Chi, cô ấy với Tô Bắc Bắc là một đôi oan gia, cứ cách nửa phút là lại chành chọe với nhau.

Mỗi ngày, Dương Chi nhìn hai người cãi nhau, cảm thấy rất thú vị. Trước đây không biết, hóa ra trên thế giới này còn có nhiều tâm hồn thú vị như vậy.

Quả thật, cố gắng thi đỗ vào trường trung học trong thành phố lớn là quyết định chính xác, nếu cô tiếp tục ở lại thị trấn, cả đời này cũng sẽ không nhìn thấy thế giới bên ngoài, quen được nhiều người thú vị như vậy.

Cô không muốn giống như mẹ, vĩnh viễn ở trong khoảng trời bé nhỏ, sống dựa vào con cái, vào chồng, Dương Chi phải vì chính mình mà sống.

*****

Kể từ lần đầu tiên gặp đến giờ, Khấu Hưởng chưa từng tới trường thêm một lần nào nữa, thỉnh thoảng Dương Chi lại nhắc đến anh.

Thiên hậu tò mò Tô Bắc Bắc nghiêm túc cảnh cáo Dương Chi, bạn nam trong lớp chúng ta, ai cũng có thể nhớ thương, nhưng Khấu Hưởng thì tuyệt đối không thể trêu chọc, không thể nhớ thương, càng không thể thích cậu ấy!

Nhớ kỹ nhớ kỹ.

Lâm Lộ Bạch cũng quay đầu lại, nói với Dương Chi: "Nếu cậu thích Khấu Hưởng, vậy thì cậu xong đời rồi."

Dương Chi khó hiểu.

Lâm Lộ Bạch giải thích: "Đối với bất cứ bạn nam nào, cậu đều có thể theo đuổi, nhưng Khấu Hưởng…"

Cô ấy lắc đầu: "Tim cậu ấy rất cứng rắn, máu rất lạnh, không có tình cảm, thật sự là động vật máu lạnh."

Dương Chi nhớ lại ngày hôm đó, khi cô cầm giấy lau máu cho anh, chạm vào tay anh, làn da anh nóng bỏng.

Động vật máu lạnh? Chỉ sợ chưa chắc.

Dù mới chỉ tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng Dương Chi cảm thấy anh không đáng sợ như người khác nói. Mặc dù không phải người tốt là sự thật, từ thủ đoạn anh đối phó với bọn cướp giật là có thể nhìn ra ——

Người đàn ông này thật sự tàn nhẫn.

Nhưng hôm đó người đi đừng xung quanh đều khoanh tay đứng nhìn, chỉ có anh ra tay giúp đỡ.

Dương Chi cảm thấy —— có lẽ cảm xúc của anh được chôn giấu rất sâu, nhưng so với người thể hiện vui giận ngay trên mặt, lại càng thêm nhiệt tình nóng bỏng, tựa như một vò rượu mạnh ủ lâu năm.

Chuyện bị cướp kia Dương Chi không nói cho bất cứ ai, bao gồm cả chủ nhiệm lớp lẫn mẹ.

Giờ nghỉ trưa, Dương Chi đến văn phòng hỏi giáo viên chủ nhiệm về ký túc xá.

Chủ nhiệm lớp Tôn Bình là một người đàn ông ngoài bốn mươi, tướng ngũ đoản (1), đeo một cái kính dày cộp, thích mặc áo khoác màu vàng đất, nhìn trông chất phác tự nhiên. Thầy là giáo viên ngữ văn, nghe nói còn là một nhà thơ, bình thường lúc nhàn tản rất thích viết thơ hiện đại.

Nghe Dương Chi nói muốn ở ký túc xá, chủ nhiệm lớp vuốt tóc, có vẻ khó xử: "Trước đó không phải em nói muốn sống bên ngoài sao, tại sao đột nhiên lại muốn ở nội trú."

"Trong nhà em tạm thời xảy ra chút chuyện ạ…"

Ở nội trú chỉ là mong muốn của Dương Chi, cô vẫn chưa trao đổi với mẹ, cho nên ấp úng không biết phải nói như thế nào mới được.

"Tạm thời sắp xếp chỗ ở nội trú thì được, nhưng phòng ở của trường chúng ta là phòng hai người, chi phí tương đối cao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!