Chương 29: Mỹ phẩm dưỡng da

Biết tối qua Dương Chi bị nhốt trong phòng, một số thành viên của đội cổ động viên tỏ vẻ kinh ngạc.

Nhất là Tống Mạt, kéo tay Dương Chi, quan tâm hỏi han cô: "Tối qua cậu không sao chứ, mưa lại to nữa, ôi cậu phải gọi điện thoại cho tôi chứ."

"Điện thoại của tôi hết pin rồi."

"Sao lại hết pin, lần sau cậu phải nhớ sạc đầy điện, nếu không gặp chuyện như thế này, thật sự kêu trời trời không biết đâu."

Dương Chi nghĩ thầm, chẳng phải điện thoại cho cậu mượn đến hết pin sao.

"Lần sau tôi sẽ cẩn thận." Dương Chi nhìn vào mắt cô ta, hỏi: "Hôm qua lúc các cậu đi ra ngoài, không khóa cửa chứ."

Tống Mạt không đối diện với cô, mà quay sang phía Kiều Tư Tuyết: "Tư Tuyết, hôm qua lúc cậu đi có khoá cửa không?"

Kiều Tư Tuyết mỉm cười: "Cái này tớ không nhớ lắm, có lẽ tiện tay khoá rồi."

"Cậu thử nghĩ lại xem." Tống Mạt nhắc cô ta: "Chìa khóa vẫn luôn do cậu giữ, nếu đúng là cậu không cẩn thận khóa cửa, thế thì phải xin lỗi Dương Chi rồi."

"Ôi, tớ thật sự không nhớ mà, có lẽ do thói quen, không nghĩ nhiều như vậy." Kiều Tư Tuyết cười trầm ngâm nói với Dương Chi: "Xin lỗi nhé, tôi đã nhốt cậu lại, nhưng cậu cũng chăm chỉ quá, mọi người kết thúc tập luyện rồi, cậu còn ở lại luyện thêm mười đến hai mươi phút nữa, làm như chúng tôi lười biếng lắm ấy."

Dương Chi nghe thấy trong giọng điệu cô ta có ý châm chọc, nhưng cô không thể phân biệt được đến tột cùng cô ta đang nói thật hay nói dối, giống như cô cũng không thể phân biệt được đến tột cùng có phải Tống Mạt cố ý sai Kiều Tư Tuyết đối phó cô, sau đó bản thân lại làm người tốt, điều tiết quan hệ giữa các cô, phủi sạch tội của mình hay không.

Cho dù như thế, Dương Chi cũng không muốn yên lặng ngậm bồ hòn làm ngọt nữa, tối qua nếu không có Khấu Hưởng chạy tới tìm cô, có lẽ cô sẽ thật sự bị nhốt lại phòng tập luyện cả một đêm.

Nhẹ nhàng bâng quơ một tiếng quên, cô ta xứng đáng ư?

Cô cũng cảm thấy bản thân mình không đáng phải chịu đối xử bất công.

"Tối qua, tôi đã tìm điều khiển điều hoà rất lâu." Dương Chi nói với Tống Mạt: "Tôi nhớ cậu là người tắt điều hòa, cậu cũng mang điều khiển đi hả?"

Tống Mạt khó tin hô to: "Trời ạ, Dương Chi cậu đang nghi ngờ tôi sao, cậu cảm thấy bọn tôi cố tình hợp tác với nhau ức hiếp cậu?"

"Tôi không nói như vậy, tôi chỉ hỏi một chút." Dương Chi mím môi: "Vậy cậu đã để điều khiển ở đâu?"

"Tôi thật sự không nhớ." Tống Mạt nhíu mày, ra vẻ uất ức: "Việc quen tay, tôi hoàn toàn không có ấn tượng."

"Tôi đã tìm khắp phòng nhưng không tìm được. Hơn nữa, nếu không phải tôi cho cậu mượn điện thoại, nó chắc chắn không thể hết pin nhanh như vậy." Cô chỉ vào Kiều Tư Tuyết và mấy cô gái xung quanh: "Điện thoại của họ đều có thể dùng, cậu lại mượn của tôi."

Tống Mạt che trán, lắc lắc, dường như rất thất vọng: "Tôi thật sự không biết nói gì cho phải, thanh giả tự thanh, cậu cứ nghi ngờ tôi đi, tôi chả làm gì cả."

"Được rồi Dương Chi, đừng có quá đáng." Kiều Tư Tuyết cao giọng, như để tất cả mọi người đều nghe thấy: "Mạt Mạt tốt tính, tâm địa lương thiện, cả lớp ai cũng biết, cậu hùng hổ như vậy, cố chấp nói Mạt Mạt và bọn tôi ức hiếp cậu, xin hỏi một chút, vì sao chúng tôi phải ức hiếp cậu, chúng tôi hâm mộ cậu đẹp à, hay ghen ghét thành tích của cậu tốt."

Lời vừa nói ra, các bạn trong lớp đều nhìn sang phía các cô, thì thầm bàn tán.

Tống Mạt kéo Kiều Tư Tuyết: "Nhỏ giọng thôi, đừng nói nữa, có lẽ Dương Chi cũng không cố ý, tối qua cô ấy bị nhốt lâu, trong lòng tức giận, có thể thông cảm mà."

Cô ta nói với Dương Chi: "Tôi xin lỗi cậu, thật sự xin lỗi, tôi không nên mượn điện thoại của cậu, cũng không nên quên mất, khoá cậu lại trong phòng tập, thế này được không, tôi mua một bộ mỹ phẩm dưỡng da cho cậu, coi như bồi thường, mọi khi cậu hay dùng đồ của thương hiệu nào?"

"Tôi… Không cần mỹ phẩm dưỡng da." Cô dứt lời xoay người trở về chỗ ngồi: "Cậu không phải tặng cho tôi cái gì cả."

Phía sau, Kiều Tư Tuyết không phục nói: "Mạt Mạt, cậu xin lỗi cô ta làm gì, rõ ràng chính cô ta gây sự vô cớ, muốn gán tội thì sợ gì không có lí do."

Tống Mạt lắc đầu: "Đừng nói nữa, thông cảm lẫn nhau đi."

Buổi tối, Tô Bắc Bắc kéo Dương Chi đi ăn xiên nướng, Dương Chi kể lại từ đầu đến cuối mọi chuyện và suy đoán của mình.

"Cô nàng thiên tài, cậu có cảm thấy tớ đổ oan cho cô ấy không."

Cô nàng thiên tài ăn thịt ba chỉ, miệng đầy mỡ: "Cậu không có chứng cứ xác thực chắc chắn đó là âm mưu của cô ta, nhưng với hiểu biết của tớ về Tống Mạt, khó mà nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!