Từ sau hôm đó, quả nhiên Hoàng Thiên Thần biết mất trước mặt Dương Chi, cô đoán với tính cách yếu đuối kia của cậu ta, tuyệt đối không dám nói chuyện này cho cô hai.
Bài học hôm đó, đủ để cho cậu ta khắc cốt ghi tâm.
Dương Chi tuyệt đối không phải bông hoa nhỏ để mặc cho người khác ức hiếp, cô sẽ trả thù, mặc dù sức yếu, nhưng dây thường xuân mềm mại sẽ quấn quanh tảng đá cứng rắn mà sống. Hiện tại Khấu Hưởng là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.
Một cảm xúc khác lạ, đang âm thầm nảy sinh trong lòng Dương Chi.
Bỗng nhiên, phát hiện bản thân lại trưởng thành hơn, thân thể đương tuổi xuân căng tràn, bộ ngực nảy nở, dường như tất cả đều đang hăng hái hướng về phía trước.
Một tuần sau có một trận bóng rổ giao lưu giữa các trường, giờ nghỉ giữa giờ, Tống Mạt tìm Dương Chi, hy vọng cô có thể tham gia vào đội cổ động viên, nhảy mở màn cho trận đấu, cổ vũ cho đội bóng rổ trường mình.
Dương Chi lựa chọn từ chối theo bản năng.
Cô chưa từng nhảy aerobic bao giờ, hơn nữa, lá gan cô rất nhỏ.
Đương nhiên, Tống Mạt lập tức đứng lên, làm mấy động tác đơn giản: "Rất đơn giản, học là được, đừng lo lắng, bọn tôi sẽ dạy cho cậu."
Thấy Dương Chi không quá bằng lòng, Tống Mạt kéo tay cô, cầu khẩn: "Nhân số đội cổ động viên chúng tôi vốn đã đủ, nhưng hai ngày trước Triệu Uyển Uyển nói cô ấy có việc phải rút lui, nếu thiếu mất một người, toàn bộ đội hình trông rất kì quặc."
"Nếu thiếu người, trong lớp chắc chắn có rất nhiều bạn muốn tham gia."
Tống Mạt vội vàng nói: "Nhưng tôi ưu tiên cho cậu tham gia đội cổ động viên, dáng người và khí chất của của cậu rất tốt, quan trọng nhất chúng ta là bạn bè mà."
"Có mất nhiều thời gian không?"
"Mỗi tối tan học ở lại tập luyện một giờ, chỉ cần một giờ là đủ, tập trong một tuần, sẽ không mất nhiều thời gian đâu." Tống Mạt thấy cô do dự, lại mở miệng nói: "Đội cổ động viên mỗi lần hoạt động đều có trợ cấp, mỗi người 300 tệ, lần này là bóng rổ league, nhà trường rất quan tâm, cho nên mỗi người có thể nhận được 500 tệ trợ cấp."
Vừa dứt lời, Dương Chi cũng hơi dao động, được nhận tiền, một tuần có thể kiếm 500, mỗi ngày huấn luyện một giờ, cũng sẽ không quá mất thời gian.
"Vậy… Được rồi."
"Thật tốt quá!" Tống Mạt vui vẻ bóp bóp tay cô: "Cậu có thể tham gia tôi rất vui vẻ, thời gian cấp bách, tối nay ở lại tập luyện luôn đi."
"Ừ."
Tống Mạt trở vị trí của mình, Kiều Tư Tuyết vội vàng hỏi: "Đồng ý chưa?"
Tống vô cảm Mạt đáp: "Vừa nghe thấy có trợ cấp là đồng ý rồi."
Kiều Tư Tuyết châm chọc: "Đồ nhà quê, thấy tiền là sáng mắt lên."
Tống Mạt nhìn Kiều Tư Tuyết, bình tĩnh nói: "Đừng nói như vậy, điều kiện gia đình người ta không tốt, rất bình thường."
"Nhưng tớ thật sự không hiểu được, lớp chúng ta có nhiều con gái như vậy, chọn cô ta làm gì, tớ không muốn chơi chung với đứa con gái quê mùa đấy đâu."
"Dáng người cô ta đẹp, lại xinh xắn, rất hợp với đội cổ động viên."
"Theo tớ thấy, cô ta kém xa cậu, có người, mặt mũi xinh đẹp thì sao, không có khí chất chính là không có khí chất."
Tống Mạt liếc cô ta một cái: "Đừng nói như vậy."
"Mạt Mạt cậu quá lương thiện." Kiều Tư Tuyết tức giận bất bình: "Còn cả chuyện của Lâm Lộ Bạch. Không ngờ cô ta lại dễ dàng tha thứ như thế, chỉ cần xóa video là xong, nếu là tớ, nhất định sẽ phơi bày ra ánh sáng, làm cô ta biết hậu quả của việc giở trò bịp bợm."
Tống Mạt nói: "Nên khoan dung độ lượng, mọi người đều bạn cùng lớp, đừng vạch mặt nhau."
"Dù sao đối với tớ mà nói, bọn họ đều là rắn chuột một ổ."
Chuông vào học vang lên, Tống Mạt lấy sách giáo khoa ngữ văn ra, không nói chuyện nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!