Buổi tối hôm đó, Khấu Hưởng bắt Dương Chi phải giảng lại toàn bộ bài kiểm tra cho anh, mãi đến khi cô nhóc thật sự không chịu nổi, ngả xuống giường lớn của anh ngủ thiếp đi.
Trước khi ngủ cô dặn anh làm lại đề toán một lần nữa, bao giờ xong thì gọi cô dậy.
Cô nhóc này tích cực, Khấu Hưởng không dám không nghe lời, trước đây là bị bắt phụ đạo, nhưng hôm nay chính anh chủ động tìm cô.
Cắn đầu bút, Khấu Hưởng nghiêm túc bắt đầu làm toán, không quá khó, cô giảng rất tỉ mỉ mà trí nhớ của anh lại tốt, không mất nhiều thời gian đã giải xong câu hỏi cuối cùng.
"Được rồi."
Anh quay đầu lại, phát hiện cô nhóc yên tĩnh ngả trên giường anh, nghiêng người, cuộn tròn ngủ say sưa. Khấu Hưởng đi tới, nằm xuống mặt đối mặt với cô.
Lông mày lá liễu, phác hoạ tính cách mềm mại của cô.
Anh không kìm lòng được cong khóe mắt, cầm một lọn tóc dài mượt mà, đặt lòng bàn tay thưởng thức một lát, sau đó dùng ngọn tóc cọ cọ mũi cô.
Cô vô thức duỗi tay gãi gãi.
Cô không đẹp đến mức khiến người khác mất hồn mất vía, cảm thấy xa xôi không thể với tới. Hoàn toàn ngược lại, cô ở ngay bên cạnh, yên tĩnh lại khiêm tốn, ở trong một góc bạn không nhìn thấy, lẳng lặng nở rộ.
Đôi môi đỏ mọng của cô gần trong gang tấc, tựa như một quả anh đào mọng nước tươi mới.
Trong lòng Khấu Hưởng rung động, anh vô thức liếm liếm đôi môi khô ráo của mình, sau đó chậm rãi… Ghé sát vào cô.
Hàng mi rậm cong vút đột nhiên nhấc lên, Khấu Hưởng bất ngờ chạm vào đôi mắt đen nhanh sâu thẳm của cô.
Hai mặt nhìn nhau.
Đôi môi, chỉ thiếu một chút là chạm vào nhau.
Khấu Hưởng bỗng lùi ra sau, như tên trộm bị bắt quả tang, trực tiếp ngã xuống giường.
Một tiếng gầm hung dữ vang lên ——
"Cô hù chết ông đây rồi!"
"Anh mới dọa tôi ấy." Dương Chi ngồi dậy, nghi ngờ hỏi: "Anh dán vào tôi gần như vậy làm gì."
"Tôi muốn ném cô ra." Khấu Hưởng đứng lên, né tránh ánh mắt cô, cố ý hung dữ nói: "Ai cho phép cô ngủ trên giường của tôi."
Dương Chi nhanh chóng đứng dậy, còn không quên vuốt phẳng nếp nhăn trên ga giường: "Tôi mệt quá, anh làm xong bài chưa?"
Khấu Hưởng không tình nguyện đưa bài kiểm tra cho cô, tay còn không nhịn được run run. Dương Chi kiểm tra lại một lần, kinh ngạc phát hiện anh làm đúng hết!
Một người đi học không nghe giảng, tan học lại lười làm bài tập, thậm chí kiểm tra còn nộp giấy trắng, bài kiểm tra toán cấp độ năm sao này, cô chỉ giảng một lần, mà anh cũng chưa từng nhìn chưa từng nghiêm túc nghe.
Thế mà lại làm đúng toàn bộ.
Lúc này, Dương Chi phải bắt đầu đánh giá lại chỉ số thông minh của anh.
Lúc kết thúc buổi phụ đạo đã là đêm khuya, Khấu Hưởng kiên quyết không đưa cô về, bị buộc bất đắc dĩ, cô đành phải ngủ lại trong căn phòng trước đây một đêm.
Ngày hôm sau, Khấu Hưởng gọi điện thoại cho bà Triệu, nói tháng 7 muốn đến đài truyền hình thành phố S tham gia một cuộc thi ca sĩ, chính là cuộc thi Thời Tự đăng ký, anh đã đồng ý rồi.
Không cần nghĩ, đương nhiên bị bà Triệu từ chối.
Khấu Hưởng trầm mặt nói, chuyện này đã quyết định, không phải trưng cầu ý kiến mà là báo cho bà một tiếng, đỡ để bà phải báo cảnh sát nếu không tìm thấy người.
Bà Triệu đương nhiên không chấp nhận thái độ này của Khấu Hưởng, con trai của mình còn không quản lý được, sao bà có thể quản lý một công ty tập đoàn lớn như thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!