"Tối nay là trận battle trên sân nhà của Caesar, mau nhanh chân đến xem."
Dương Chi nhìn nhìn đồng hồ, đang định từ chối, Tô Bắc Bắc và Lâm Lộ Bạch không biết từ đâu chạy ra, ôm bả vai Dương Chi tục nói: "Đi đi đi, chúng tôi đương nhiên muốn đi!"
Thời Tự nhìn hai người ra vẻ quen thuộc kia, nghi ngờ hỏi Dương Chi: "Bạn của cậu à? Cùng đi xem biểu diễn không?"
Tô Bắc Bắc và Lâm Lộ Bạch liên tục nháy mắt ra hiệu với Dương Chi, cô do dự một lát, cuối cùng đành bất đắc dĩ gật đầu.
Dọc trên đường đi, Lâm Lộ Bạch đều khe khẽ giải thích với Dương Chi: "Buổi biểu diễn của Caesar rất khó đến, những quán bar ngầm đó vàng thau lẫn lộn, nếu không có người quen dẫn đường chúng ta thật sự không thể tìm được dễ dàng."
"Video biểu diễn của Caesar ở trên mạng có tỉ lệ click rất cao! Tớ đã sớm muốn tới tham dự biểu diễn chính thức nhưng vẫn luôn không có cơ hội."
Tô Bắc Bắc và Lâm Lộ Bạch hưng phấn không thôi, Dương Chi cũng không nhìn ra, hai người này lại say đắm Caesar như thế, bình thường trong trường thì giả vờ rụt rè, không dám nói với anh một câu.
Ngoài cửa bar Mr, có mấy người đàn ông mặc trang phục hip
-hop vô cùng thời thượng.
Thời Tự dẫn theo các cô gái tới, có người đàn ông tết bím tóc sau gáy nói đùa: "Paris, chuyện hiếm à nha, hôm nay mang bạn đến đây à."
Một cái người đàn ông khác tết tóc sát da đầu đi lên, cười tủm tỉm nói: "Wow, các cô gái thật là xinh đẹp, có bạn trai chưa?"
Tô Bắc Bắc và Lâm Lộ Bạch vội vàng trốn sau lưng Thời Tự, không biết đáp như thế nào.
Thời Tự đẩy mấy người đàn ông kia ra, kéo các cô gái ra phía sau, trêu chọc: "Anh Hổ, bọn họ đều là bạn của Caesar."
Mấy người đàn ông lập tức thu ánh mắt không đứng đắn lại, anh Hổ tết tóc sát da đầu cười hì hì nói: "Thất kính thất kính."
Thời Tự nói: "Anh Hổ, chúng em không có vé, có thể vào không?"
"Nếu là bạn của Caesar, bọn anh có thể ngăn ở bên ngoài sao." Anh Hổ tươi cười: "Các người đẹp, mời vào."
"Cảm ơn anh, anh Hổ."
Thời Tự dẫn các cô gái vào quán bar, hai bên tường trên đường đi hẹp dài phun tranh graffiti, màu sắc sặc sỡ, hình cơ thể đàn ông phụ nữ, còn có các loại tranh phong cảnh trừu tượng cận đại mà mọi người xem không hiểu, giống như một triển lãm tranh sinh động.
Có không ít nam nữ mặc quần áo thời thượng đứng hút thuốc trên lối đi, nói chuyện với nhau, thậm chí hôn nhau.
Tô Bắc Bắc Lâm Lộ Bạch bình thường là học sinh một ngày ba điểm đến, đâu gặp những nơi như vậy, giống như đi tham quan, nhìn đông nhìn tây.
Dương Chi đương nhiên cũng chưa từng thấy nơi như vậy, đây là lần đầu tiên cô tới quán bar, vô cùng tò mò.
Điều đáng sợ, bất kể là đàn ông hay phụ nữ, cũng đều quay đầu lại đánh giá các cô.
Mặc đồng phục đi quẩy, đúng là dễ hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Trước khi vào hội trường, Thời Tự đưa cho mỗi người các cô một sợi dây lụa màu đỏ, để các cô buộc trên cổ tay.
Dương Chi chú ý tới, nam nữ đi ngang qua bọn họ, trên đầu đều buộc một sợi dây màu đỏ hoặc màu xanh biển.
"Màu đỏ là màu đại diện cho August chúng ta, màu xanh biển là màu đại diện cho B
-boy, cũng chính là ban nhạc thi đấu với Caesar hôm nay."
Tô Bắc Bắc lập tức nói: "Tôi biết, cho nên trên tay buộc dây màu đỏ là fans cổ vũ Caesar, buộc màu xanh là fans cổ vũ đối phương."
Thời Tự búng tay một cái: "Chính là như thế."
Hội trường truyền đến tiếng nhạc đập thình thịch, ánh đèn chợt sáng chợt tối loé mắt, đám đông hưng phấn chen chúc, mọi người hét ầm ĩ, không ngừng kích động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!