Văn phòng.
Một chậu lan màu xanh ngọc rủ xuống bàn làm việc, cô Vu đập hai bài thi toán chữ viết khác nhau xuống trước mặt Dương Chi, sắc mặt tối tăm: "Tại sao em lại giúp Khấu Hưởng làm bài tập."
"Em…"
Dương Chi vốn định nói em không làm, nhưng nghĩ đến lời Tô Bắc Bắc nhắc nhở cô, tuyệt đối không được cãi cô Vu, vì thế cô mím môi, cúi đầu không nói lời nào.
Nếu cô Vu gọi cô vào văn phòng, nhất định đã có chứng cứ rõ ràng, nếu cô nói dối có thể sẽ chọc giận cô ta thêm.
Có không ít người đến hóng hớt, rất nhiều bạn học tụ tập trước cửa văn phòng, vừa nghe thấy Dương Chi làm bài tập giúp Khấu Hưởng, tất cả đều xôn xao, thì thầm bàn tán.
Chủ nhiệm lớp Tôn Bình đi tới, đẩy mắt kính, cẩn thận so sánh hai bài thi: "Chữ viết không giống mà."
Cô Vu hừ lạnh một tiếng: "Mỗi lần Khấu Hưởng nộp bài thi lại có một loại chữ khác nhau, không biết đã nhờ ai làm, nhưng hôm nay tôi đã bắt được."
Chủ nhiệm lớp Tôn Bình không hiểu: "Cô Vu, tại sao cô lại chắc chắn đây là chữ Dương Chi viết?"
"Thầy Tôn, ký hiệu toán học và chữ viết ngữ văn cũng giống nhau, chỉ cần cùng một người viết, cho dù cố tình bắt chước chữ người khác, cũng không đổi được thói quen, thầy nhìn ký hiệu Alpha này đi, Dương Chi quen viết móc, cả lớp chỉ có em ấy viết Alpha có móc."
Chủ nhiệm lớp Tôn Bình cẩn thận kiểm tra lại hai tờ bài thi, quả nhiên, Alpha trong hai tờ đều có nét móc.
Trên trán Dương Chi toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Chủ nhiệm lớp Tôn Bình đặt bài thi xuống, sâu xa nói: "Bạn Dương Chi, chuyện này là thế nào?"
Dương Chi không biết nên trả lời ra sao, đành phải im lặng.
Bình thường thầy chủ nhiệm rất săn sóc Dương Chi, dù sao cô cũng là người xa quê lên thành phố học, người thân không ở bên cạnh.
"Dương Chi, trong suy nghĩ của thầy, em vẫn luôn là học sinh tốt, sẽ không làm những việc như giúp bạn khác làm bài tập, nói cho thầy biết, có phải Khấu Hưởng bắt em làm như vậy hay không?"
Dương Chi nghe vậy thì hoảng sợ, liên tục lắc đầu: "Không ạ!"
"Ôi, thầy Tôn, sao lại thế này?" Cô Vu bất mãn nói: "Em ấy giúp Khấu Hưởng làm bài tập, chứng cứ vô cùng rõ ràng, tại sao lại biến em ấy thành người bị hại?"
Chủ nhiệm lớp cũng biết, cô Vu này thích chèn ép học sinh nữ, nếu Khấu Hưởng ở đây, chắc chắn cô ta sẽ không trách cứ lấy một câu, học sinh nữ trong lớp đều bị cô ta xử rất thảm.
"Dương Chi, em đừng sợ, có thầy ở đây, không ai có thể bắt nạt em, em chỉ cần nói thật là được." Tôn Bình trấn an cô: "Nếu Khấu Hưởng thật sự bắt em làm bài tập cho em ấy, bây giờ thầy sẽ gọi cho phụ huynh em ấy, đừng tưởng không ai có thể trị được em ấy!"
"Không phải, thưa thầy! Khấu Hưởng không bắt ép em ạ!" Dương Chi thật sự sốt ruột.
Nếu bà Triệu biết chuyện này, coi như xong rồi, gia sư lại giúp học sinh làm bài tập, cô không chỉ bị sa thải ngay lập tức, thậm chí tiền lương hai tuần nay cũng không còn.
"Thầy Tôn, Khấu Hưởng thật sự không bắt em làm bài tập giúp cậu ấy, là em sai…"
Dương Chi nhanh chóng suy nghĩ, không biết nên nói như thế nào mới có thể càng thêm thuyết phục, làm thầy cô tin mình.
"Dương Chi, thầy biết em là học sinh tốt, em không phải sợ hãi, có thầy ở đây, không ai có thể làm gì em."
Thầy chủ nhiệm đã chắc chắn, khẳng định Khấu Hưởng là tên tác oai tác quái bắt ép Dương Chi, nhất quyết phải gọi điện thoại cho gia đình anh.
Tay Dương Chi siết chặt góc áo, im lặng thật lâu, cũng do dự thật lâu, cuối cùng gian nan mở miệng: "Thưa thầy, là em lấy trộm bài thi của Khấu Hưởng, muốn giúp cậu ấy làm bài tập."
Lời vừa nói ra, các bạn ngoài văn phòng đều bùng nổ!
Trên mặt cô Vu hiện lên biểu cảm quả đúng là như thế, mà chủ nhiệm lớp lại không hiểu nổi: "Lấy trộm bài thi? Em… Tại sao em lại làm như vậy."
"Em không muốn cậu ấy chịu phạt vì chưa nộp bài thi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!