Lâm Lộ Bạch quay video cho mình, đồng thời cũng chú ý tới động thái của thí sinh khác.
Tống Mạt hát ca khúc của một nhóm nhạc nữ Hàn Quốc đang nổi tiếng mấy năm gần đây, cả quá trình hội của cô ta biểu diễn mô phỏng lại nhóm nhạc nữ đấy, vô cùng thu hút. Mà Tống Mạt đứng ở giữa, vừa hát vừa nhảy, cảm quan rất tốt.
Do cuộc thi này tranh tài qua video ca hát trên internet nên đa số thí sinh đều hát trên điện thoại, chỉ cần có tài năng, cầm đàn ghi
-ta vừa đàn vừa hát. Mà Tống Mạt và các bạn nữ kia lại có vũ điệu nóng bỏng, giúp video của cô ta nhận được rất nhiều lượt bình chọn trên trang web, trực tiếp tiến vào top mười ca sĩ được yêu thích nhất.
Video Lâm Lộ Bạch quay có rất ít người xem, cô ấy hát 《 Đợi em tan học 》của Châu Kiệt Luân, sau khi Dương Chi nghe xong, nói cho cô ấy cảm nhận của mình: "Thật ra giọng hát của cậu rất êm tai, hát hay hơn so với nhiều người trên này."
Tô Bắc Bắc đặt bút trong tay xuống, xen vào: "Hai người đừng có tâng bốc lẫn nhau, Tiểu Lộ Lộ, để tớ nói cho cậu biết tại sao video của cậu lại không được ai bình chọn."
"Thôi, cậu đừng nói nữa, vừa mở miệng là lại tổn thương tớ." Lâm Lộ Bạch bĩu môi: "Hơn nữa, Tiểu Lộ Lộ là cái quỷ gì, nghe giống như vũ nương trong Bến Thượng Hải ấy."
Tô Bắc Bắc cười hì hì: "Nghe cũng ổn, nhưng cậu lại không chịu được lời nói thật."
Lâm Lộ Bạch trừng mắt.
"Cậu hát cũng ổn, nhưng giọng hát như của cậu, đặt lên trên mạng, còn thiếu mánh khóe thu hút người nghe."
Lâm Lộ Bạch suy nghĩ gì đó: "Tớ biết rồi, giống như Tống Mạt, một nhóm các cô gái trẻ xinh đẹp mặc áo T
-shirt và quần sooc ngắn nóng bỏng vừa hát vừa nhảy, rất bắt mắt người khác đúng không."
"Bingo!" Tô Bắc Bắc búng tay một cái.
Lâm Lộ Bạch quay người lại suy nghĩ về video của mình.
Trong khoảng thời gian này, Khấu Hưởng về nhà khá sớm, Dương Chi kiên trì phụ đạo giúp anh, anh cũng không đuổi cô đi, cô thích giảng thì giảng. Còn có nghe hay không, đấy là chuyện của anh.
Dương Chi ngồi trên ghế xoay mềm mại của anh, quay một vòng, lấy tài liệu phụ đạo ra.
Khấu Hưởng đành phải để đôi chân dài chịu khổ một chút ngồi trên ghế gỗ, thỉnh thoảng lại thay đổi tư thế, trông dáng ngồi có lẽ không được thoải mái.
Dây tai nghe màu xanh biển theo vành tai anh kéo xuống, kéo ngang qua cần cổ thon dài của anh, kéo dài đến trong cổ áo.
Trên bàn đặt một cái mp3, màu đen bóng loáng.
Dương Chi chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức dời mắt, tiếp tục giảng giải: "Đây là một số công thức hàm số lượng giác vạn năng, có thể nhớ được thì càng tốt, đến lúc thi sử dụng rất tiện."
Khấu Hưởng gõ ngòi bút lên mặt bàn, chăm chú suy nghĩ, thỉnh thoảng lại viết một đoạn flow vào giấy.
Dương Chi nhìn bản nháp của Khấu Hưởng, trên đó tràn ngập ca từ và giai điệu.
Dù nói là học phụ đạo, trên thực tế lại là mạnh ai người nấy làm, cô có thể nói, anh cũng có thể lựa chọn không nghe.
Dương Chi biết, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà Khấu Hưởng có thể làm.
Nhưng thế này, ngoại trừ lãng phí thời gian của hai người, lại chẳng có bất cứ ý nghĩa gì.
Dương Chi ngừng giảng, liếc mắt nhìn lén anh, anh tập trung vào bản nháp, khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn dịu dàng, thoáng hiện ra nét hiền hòa.
Không phải anh không nghiêm túc, chẳng qua anh chỉ muốn làm việc mình thích thôi.
Dương Chi suy ra từ bản thân, làm sao không phải như thế, rất thích âm nhạc thịnh hành, thích ca hát, thích hát trước mặt nhiều người, thích mọi người hoan hô và vỗ tay…
Nhưng cô lại không có tự tin.
Bút trong tay Khấu Hưởng dừng lại, ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sáng ngời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!