Sau vài giờ ở trong khoang oxy*, Tống Anh Tuấn có vẻ hơi hờn dỗi. Ngay khi máy bay hạ cánh, nó vẫy đuôi kêu meo meo cố rúc vào vòng tay Trì Tụng, cả thân mèo cuộn tròn lại, chỉ để lộ cái mông thò ra ngoài run lên bần bật.
Trì Tụng ôm Anh Tuấn, lo khách sạn sẽ không cho nó vào.
Tống Trí Hoài nhìn thấu, liền mỉm cười véo má cậu: "Trước khi đi, anh đã kiểm tra xem khách sạn nào cho phép mang chó mèo vào rồi. Đừng lo, mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa."
Trì Tụng còn chưa kịp cảm động, Tống Anh Tuấn đã nhảy lên vỗ vào tay Tống Trí Hoài, không cho người khác chạm vào chủ nhân của mình. Nó oai phong lẫm liệt trong hẳn một giây rồi lại rụt rè nép vào vòng tay Trì Tụng tìm kiếm sự khen ngợi và che chở, chăm chú nhìn cậu bằng đôi mắt long lanh màu ngọc bích.
Trì Tụng cười nghiêng ngả, đùa nghịch ria mép của nó rồi phê bình: "Giỏi lắm. Nhưng sao bình thường ảnh bắt nạt tao mày chỉ đứng đó nhìn thôi? Không biết phá ảnh hả."
Tống Trí Hoài: "..."
Trì Tụng chơi đùa với Tống Anh Tuấn như hai cha con, chẳng biết lời mình đã khiến "ông chủ" khó chịu.
Hai người cùng bước ra khỏi lối VIP, nhìn thấy một cô gái trẻ mặc áo sơ mi đỏ tay cầm tấm biển có chữ "Trì Tụng" đang nhìn xung quanh.
Tống Trí Hoài đẩy nhẹ vai Trì Tụng: "Đi đi, em đi trước, lát nữa anh theo sau."
Trì Tụng bị đẩy đi vài bước quay lại nhìn anh. Ánh mắt cậu dịu dàng như thể bàn tay nhẹ nhàng niết lấy trái tim Tống Trí Hoài, vừa ngưa ngứa lại ấm áp dễ chịu.
Trì Tụng đưa mèo cho Tống Trí Hoài, rồi ngoan ngoãn kéo hành lý tiến lại gần trò chuyện với cô gái.
Cô gái dĩ nhiên là do bên quảng cáo cử tới. Cô hào hứng kể với Trì Tụng rằng mình lớn lên cùng phim của cậu, cực kỳ thích vai cậu bé mắc chứng rối loạn nhận thức giới tính mà cậu đóng.
Cô nói: "Hồi nhỏ anh mặc đồ nữ đẹp thật đấy. Lần đầu nhìn thấy anh, em còn tưởng là một chị gái xinh đẹp, về sau biết là con trai mà em vẫn không tin nổi."
Nghe nhắc chuyện mặc đồ nữ, Trì Tụng thẹn đỏ mặt: "Thật, thật à?"
Cô gái trẻ săm soi ngoại hình của Trì Tụng: "Bây giờ anh mặc đồ nữ chắc vẫn đẹp lắm, da trắng dáng thon."
Trì Tụng cười mím môi.
Cô gái cầm lấy hành lý: "Anh có mang Tống Anh Tuấn theo không?"
Trì Tụng ngạc nhiên: "Hở?"
Cô gái hơi ngại: "Em thích mèo."
Trì Tụng: "Ừm, lần sau em đến Bắc Kinh, anh sẽ mời em vuốt mèo."
Cô gái cười tươi sẵn lòng nhận lời: "À mà , sao anh lại lấy họ Tống cho Tống Anh Tuấn vậy?"
Trì Tụng cúi đầu nói dối: "Không phải Tống mà là Tụng, Tụng đẹp trai. Đổi sang họ thì thành Tống Anh Tuấn*."
Cô gái cười: "Em không ngờ anh lại tự luyến vậy đấy."
Trì Tụng nghĩ thầm, không, ngài Tống mới là người đẹp trai nhất.
Tống Trí Hoài ghen tức nghiến răng nhìn Trì Tụng và cô gái cười nói rời khỏi đại sảnh sân bay.
Sự ghen tuông khiến người ta trở nên xấu xí.
Tống Trí Hoài chua lè chua lét đợi hai người đi xa rồi mới cầm vé máy bay đi tới lối ra.
Nhóm Trì Tụng đã ra khỏi sảnh. Qua lớp kính trong suốt, Tống Trí Hoài thấy cô nhóc lắm lời kia chạy đi gọi tài xế, bỏ lại Trì Tụng đẩy hành lý một mình.
Trì Tụng ngước lên thấy Tống Trí Hoài ở trong sảnh. Cậu xoa xoa mũi, bước tới ghé vào gõ nhẹ tấm kính, cẩn thận vẽ một trái tim nhỏ trên kính, lại dùng tay tạo hình trái tim trước ngực trái rồi chỉ vào Tống Trí Hoài. Cậu nở nụ cười ngây thơ trong sáng đến lạ thường, đôi mắt hoa đào cong cong.
Tống Trí Hoài suýt thì nghẹn thở. Mịa nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!