Chương 60: (Vô Đề)

Tiền Kỳ tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ.

Không phải nhà mình, chẳng phải khách sạn.

Tiền Kỳ trở mình, đập vào mắt đầu tiên là đống bao cao su rơi vãi đầy sàn, rồi mới nhận ra phần dưới thắt lưng chẳng còn cảm giác gì cả. Đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng.

Đệt, mất trí nhớ rồi.

Đồng hồ điện tử trên đầu giường kêu tách tách. Tiền Kỳ ê ẩm toàn thân ngước lên nhìn, vừa cử động đã đau đến nghiến răng trợn mắt như con gà lôi giãy chết.*

May quá, chỉ ngủ một đêm thôi.

Khó nhọc với lấy điện thoại ấn vài cái, pin hết sạch.

Sắp xếp lại mạch suy nghĩ hỗn loạn, cố chắp vá từng mảnh thông tin vụn vặt trong đầu, xác nhận hôm nay không có lịch trình gì, Tiền Kỳ mới mềm oặt gục xuống giường đánh giá tình trạng hiện tại của mình.

Tin xấu là: mình say rượu bị người ta nhặt về làm trận đã đời.

Tin tốt là: xét theo cách bài trí, đối tượng 419 có lẽ là trai trẻ xuất thân khá giả có văn hóa, vì cơ thể mình khô ráo, không còn mùi rượu hay cảm giác dính nhớp nào, rõ ràng đã được tắm rửa kỹ lưỡng.

Trở mình lần nữa.

Chiếc giường mềm mại khẽ kêu cót két, chú chó Teddy nhỏ màu nâu dường như rất nhạy với âm thanh đó, lon ton chạy vào chồm lên l**m cái tay Tiền Kỳ buông thõng bên mép giường.

Đang l**m dở thì phát hiện ra không phải hương vị quen thuộc nhà làm*, nó chớp đôi mắt ươn ướt, nghiêng đầu nghĩ ngợi lát rồi lại giải phóng bản năng loài chó, tiếp tục l**m lấy l**m để trước lạ sau quen.

Chó cần gì liêm sỉ?

Tiền Kỳ gõ nhẹ ngón tay vào đầu nó khẽ đẩy ra, nào ngờ nó lại trơ mặt sáp tới lần nữa.

"Cậu tỉnh rồi?"

Đang không biết phải làm sao với con chó, Tiền Kỳ ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng nói.

"... Là cậu."

Liếc một cái là đủ hiểu: ồ, cùng là dân chơi.

Giống Tiền Kỳ, Lưu Triệt cũng nổi danh trong giới. Cả hai đều là tay chơi khét tiếng, đống tin đồn thật giả lẫn lộn của họ có thể lấp đầy tạp chí tháng dày cộp.

Chẳng qua Tiền Kỳ là sao lưu lượng nên hầu hết tin tức đều bị ém nhẹm. Thỉnh thoảng lọt ra ngoài chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Hai người đã tình cờ đụng mặt ở chốn vui chơi nhiều lần, không ngờ lần tiếp xúc đầu tiên lại thân mật khăng khít điên cuồng đến mức này.

Lưu Triệt dựa vào cửa phòng ngủ, ngón tay kẹp điếu thuốc thon dài vừa châm: "Tôi hút thuốc được không?"

"Không."

Tiền Kỳ không ghét thuốc lá, thực ra còn khá thích nhãn hiệu Lưu Triệt hút, chỉ đang khó ở muốn cãi nhau thôi.

Thế mà Lưu Triệt lại dập tắt điếu thuốc thật.

Tiền Kỳ chìa tay ra: "Cho tôi một điếu."

Lưu Triệt nhướng mày, lấy bao thuốc lá từ túi áo ngủ, thấy Tiền Kỳ khó nhọc đứng dậy liền tiến lại gần đút đầu lọc điếu thuốc mới vào miệng cậu ta, tiện tay châm lửa hộ.

Tiền Kỳ run tay hít hai hơi, suýt nữa hất tàn thuốc lên giường Lưu Triệt.

Thấy cảnh này, Lưu Triệt đến bên mép giường ngồi xuống, mặc kệ con Teddy bám chân mình hổn hển trèo lên, thản nhiên lấy điếu thuốc ra khỏi miệng Tiền Kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!