Thấp thỏm lo âu đến tận thứ Hai, Trì Tụng tới trụ sở Giải trí Tinh Vân để gặp Chu Á Minh.
Chu Á Minh đeo kính, khí chất khá thân thiện, trông giống như một giáo viên Ngữ văn cấp ba. Chị giao quyền chủ động cho Trì Tụng, bảo cậu có vấn đề gì thì cứ hỏi.
Trì Tụng nghĩ ngợi, bèn hỏi điều khiến cậu trằn trọc khó ngủ mấy ngày nay: "Nếu tôi không nổi tiếng được thì có liên lụy tới chị không?"
Chu Á Minh an ủi: "Cậu yên tâm đi, dưới tay tôi cũng có mấy người mãi mà không nâng nổi."
Trì Tụng thở phào nhẹ nhõm.
Chu Á Minh buồn cười: "Ai cũng hỏi tôi nổi rồi thì làm gì, cậu là người đầu tiên hỏi nếu không nổi thì phải làm sao đấy."
Trì Tụng ngượng ngùng thừa nhận vận may của mình tệ hại kể từ khi về nước, còn nói đùa: "Công ty đâu phải là tổ chức từ thiện, tôi cần phải dò xét rủi ro trước đã."
"Đúng vậy, đây không phải là tổ chức từ thiện."
Chu Á Minh lật qua tập hồ sơ của Trì Tụng mà không ngẩng đầu lên: "Nhưng đây là công ty của nhà họ Tống mà."
Trì Tụng: "..."
Cuối cùng Chu Á Minh cũng ngẩng đầu lên nói: "Tôi kéo cậu về dưới trướng, đơn giản vì tôi nhìn thấy tiềm năng và khả năng diễn xuất của cậu. Tôi nói vậy, cậu dám tin không?"
Đương nhiên không dám.
Trì Tụng đỏ mặt nghĩ thầm: Xong rồi, lộ thân phận người nhà rồi.
Rời khỏi văn phòng của Chu Á Minh, Trì Tụng đã có lịch trình cho tháng tới.
Bắt đầu từ thứ Tư này, cậu sẽ không còn nhiều thời gian rảnh. Địa điểm quay quảng cáo cho Đồng hồ Thái Cổ ở Thượng Hải, để đảm bảo tiến độ quay chụp và sức khỏe của mình, cậu phải bay đến đó tối nay. Quay xong, một loạt việc tiếp theo đang chờ cậu.
Vào cuối tháng, phim "Ánh Sao Huy Hoàng" mà Trì Tụng đóng vai nam ba theo đuổi ước mơ sẽ chính thức bấm máy.
Cậu về nhà v**t v* Tống Anh Tuấn, nghiêm túc cân nhắc suốt nửa tiếng đồng hồ xem có nên đưa nó đi cùng hay không. Miễn cưỡng gạt bỏ ý tưởng đó đi, cậu vào bếp dán vài miếng giấy ghi chú lên tủ lạnh.
Tống Trí Hoài đã quen sống một mình, đương nhiên biết tự chăm sóc bản thân, Trì Tụng sẽ không nhắc anh đừng uống rượu hút thuốc, hay cho Tống Anh Tuấn ăn lúc nào. Cậu viết nhiều câu sến súa khiến người ta đỏ mặt mà bình thường cậu chẳng dám nói lên đống giấy ghi chú. Để những miếng dán này bầu bạn với ngài Tống trong lúc cậu đi vắng vậy.
Cậu đang múa bút trên bàn thì điện thoại bên cạnh sáng lên.
Giống những người nổi tiếng khác, Trì Tụng có hai điện thoại di động: một điện thoại cá nhân lưu số bạn bè, gia đình và cài hàng loạt ứng dụng trò chơi, một điện thoại công việc lưu thông tin liên lạc của các đạo diễn và nhà sản xuất ở mọi cấp bậc.
Nhìn thấy chữ "mẹ" trên màn hình, Trì Tụng bỗng nắm chặt mẩu giấy nhỏ theo bản năng. Cậu hoảng hốt như thể bị phụ huynh bắt quả tang lén xem sách tranh lúc đang làm bài tập về nhà.
Cậu bắt máy, mẹ Trì đi thẳng vào vấn đề như thường lệ: "Tiểu Tụng, em trai bảo con đang nổi trên tìm kiếm gì đó."
Phản ứng của bố mẹ đối với tin tức trên mạng luôn chậm hơn một bước.
Trì Tụng gãi đầu: "Vâng."
Mẹ Trì: "Hình như là vì mèo của con?"
Trì Tụng: "Vâng, tất cả là nhờ Anh Tuấn."
Mẹ Trì nói bằng giọng khích lệ học sinh tiểu học: "Chỉ vì con mèo thôi thì chưa đủ. Lần sau phải phấn đấu để mọi người khen ngợi khả năng diễn xuất của con nữa."
Trì Tụng nghiêm túc gật đầu : "Vâng."
Mẹ Trì nói tiếp: "Mẹ nghe theo em trai con, tải Weibo về rồi. Con dạy mẹ dùng được không? Cha con vô dụng quá, già rồi chẳng biết gì nữa, rõ là cẩn thận. Trước kia ổng sửa tủ lạnh hay bóng đèn dễ như trở bàn tay, giờ thì vụng về lắm, cứ sợ chạm vào là làm vỡ màn hình thôi."
Nghe mẹ cằn nhằn, Trì Tụng không khỏi buồn cười: "Vâng ạ, lần sau về nhà con sẽ dạy mẹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!