Chương 59: (Vô Đề)

Phía trước sông hào của cổng Tha Phae, Thái Lan, vô vàn hoa đăng lững lờ trôi trên mặt nước, tụ lại giữa dòng rồi chầm chậm xuôi về phía xa.

Ánh đèn và ánh lửa trên sông hòa quyện, soi sáng từng gương mặt hạnh phúc, tràn đầy mong chờ.

Hai vị khách du lịch bình thường chen trong dòng người đông đúc, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Giữa rất nhiều cặp trai thanh gái lịch tình tứ, sự xuất hiện của hai người đàn ông có phần nổi bật, huống hồ một người còn bí ẩn che đi nửa khuôn mặt. Mà chỉ nhìn vầng trán và đôi mắt lộ ra thôi cũng đủ biết đó là một chàng trai thanh tú đẹp đẽ.

Hai cô gái người da trắng đứng gần đó thả hoa đăng cứ liên tục nhìn về phía họ.

Tống Trí Hoài nhận ra ánh mắt ấy, ghé sát tai Trì Tụng thì thầm: "Không phải họ nhận ra em rồi chứ?"

Trì Tụng kéo khăn quàng lên, giọng nói trở nên dịu dàng đáng yêu hơn qua lớp len: "... Sao thế được."

Tống Trí Hoài tháo mũ len trên đầu xuống đội cho Trì Tụng: "Đề phòng có chuyện."

Tay anh lướt qua tai Trì Tụng, bất giác khẽ nhíu mày, nắm lấy d** tai cậu xoa xoa: "Tai lạnh thế này, vừa hay đội vào cho ấm."

Đã lâu rồi Trì Tụng chưa công khai thân mật với Tống Trí Hoài ở nơi đông người, vừa k*ch th*ch vừa ngại ngùng chẳng dám nhìn vào mắt anh, bộ dạng muốn trốn mà chẳng nỡ rời đi.

Cảm thấy Trì Tụng đáng yêu như thú nhỏ, Tống Trí Hoài kéo mũ xuống che cả mắt cậu. Trì Tụng đưa tay chỉnh mũ nhưng bị anh bắt lấy ngay khi vừa đưa lên. Giữa dòng người tấp nập, anh kéo khăn quàng cổ xuống một chút, hôn cậu.

Bao quanh bởi toàn cặp đôi đang hôn nhau, Trì Tụng và người yêu không quá nổi bật. Chỉ có vài cô gái gần đó nhận ra giới tính họ liền reo lên, rút điện thoại ra chụp ảnh.

Nghe thấy tiếng chụp ảnh, Trì Tụng hoảng hốt, song Tống Trí Hoài bình tĩnh kết thúc nụ hôn ngắn ngủi, che mặt Trì Tụng lại rồi đi sang nói chuyện với mấy cô gái châu Á bằng tiếng Anh, hỏi xem ảnh và yêu cầu họ đừng đăng lên mạng xã hội, vì bạn trai anh rất nhút nhát.

Tống Trí Hoài đeo kính gọng vàng rất dịu dàng lịch sự. Mấy cô gái hơi ngượng ngùng đưa điện thoại cho anh xem rồi xóa ảnh đi.

Trì Tụng bên kia đút tay vào túi áo khoác, cúi đầu giẫm nghịch dây giày của mình, mặt nóng bừng lên.

Nhân lúc cậu đứng một mình, một trong hai cô gái da trắng đã quan sát cậu từ nãy bước tới. Cô có mái tóc xoăn lọn nhỏ màu vàng như sợi lanh, mặt lấm tấm tàn nhang, trạc tuổi Trì Tụng.

Thấy cô tiến lại gần, Trì Tụng hơi căng thẳng.

Nhưng đến trước mặt cậu, cô gái chỉ nhẹ nhàng dùng tiếng Anh gửi lời chúc: "Chúc bạn và người yêu gặp nhiều may mắn, mãi mãi hạnh phúc."

Trì Tụng ngẩn người, mỉm cười chân thành đáp bằng tiếng Anh: "Cảm ơn."

Cô gái giơ ngón tay cái lên mỉm cười rồi quay lại chỗ bạn mình, rời khỏi bờ sông sáng đèn.

Ở vùng đất xa lạ vào đêm ai cũng có thể ước nguyện, lòng tốt của người lạ đã sưởi ấm trái tim Trì Tụng.

Ngay sau đó Tống Trí Hoài quay lại, mỉm cười chạm vào đôi môi đỏ ửng vì hôn của cậu: "k*ch th*ch không?"

Trì Tụng cố tỏ vẻ nghiêm nghị: "Đừng làm thế nữa. Lỡ có người nhận ra thì sao..."

Tống Trí Hoài lại cố tình trêu chọc cậu: "k*ch th*ch không? Em thích không?"

Trì Tụng giả vờ bơ, quay đầu đi nắm lấy tay anh.

Sau vài giây, cậu đáp lại bằng giọng gần như không thể nghe thấy: "... Ừm."

... Siêu k*ch th*ch, em thích lắm.

Hai người mua đèn lồng, mãi mới chen được vào bờ sông.

Tống Trí Hoài vừa ý một chiếc thuyền đèn siêu xa hoa giá 5000 baht Thái tương đương 1000 tệ, được trang hoàng bằng đèn sáng rực rỡ và vật phẩm trang trí đầy màu sắc, nhìn từ xa đã thấy sặc mùi tư bản hủ bại, hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của Tống Trí Hoài.

Trì Tụng lại thích đèn lồng sen tiêu chuẩn giá 500 baht hơn, cảm thấy đó mới là cách đúng đắn để thả hoa đăng. Cậu cho rằng đèn của Tống Trí Hoài không giống thứ dùng để ước nguyện, hơi hào nhoáng và thiếu chân thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!