Trong thời gian quay phim, Trì Tụng đạt thành thỏa thuận với các nhãn hàng: mọi hoạt động quảng cáo hoãn được thì đều hoãn, không hoãn được thì xếp xen kẽ vào lịch quay với tiền đề lớn nhất là không gây gián đoạn việc quay phim.
Đạo diễn phim "Tốt Nghiệp Muộn" và Tôn Quảng Nhân là bạn thân lâu năm, hai người đã hợp tác không dưới sáu bộ phim, đều là kiểu người theo đuổi sự hoàn hảo. Một cảnh ánh mắt quan trọng có khi mài giũa hai ba ngày vẫn chưa xong. Hễ Trì Tụng truyền tải cảm xúc lệch đi chút thôi là sẽ bị gọi dừng.
"Lại!"
"Nãy cảm xúc hơi nhiều quá rồi, bớt lại chút."
"Tất cả tạm dừng, trạng thái của Trì Tụng quá kém, qua đây tôi giảng lại đoạn này cho cậu lần nữa."
Đóng phim truyền hình đã lâu và lâu lắm rồi không bị yêu cầu khắt khe thế này, nhưng Trì Tụng không hề choáng ngợp trước áp lực mà còn càng thất bại càng hăng máu.
Về sau dần bắt nhịp được, ngày nào cậu cũng kéo đạo diễn và ông Tôn lại thảo luận cách hiểu của mình về nhân vật Tùy Hiểu. Về đến phòng còn tràn đầy nhiệt huyết mở laptop ra viết bài tiểu luận cảm nhận.
Thỉnh thoảng Tống Trí Hoài sẽ đến thăm đoàn, mở khóa đủ tư thế để giúp cậu giải tỏa căng thẳng.
Có lần hai người vừa chơi đùa xong, đang ôm nhau thủ thỉ tâm tình thì cửa phòng bị gõ.
Tôn Quảng Nhân đứng bên ngoài gọi: "Trì Tụng, tôi mang kịch bản mới sửa hôm qua cho cậu đây."
Trước nay ông Tôn luôn tự mình làm mọi việc, Trì Tụng cũng ngại giả vờ ngỏm củ tỏi rồi, chỉ đành mặt đỏ tía tai mặc vội áo ba lỗ đen và quần ngắn để lộ đùi trắng nõn, chạy nhanh ra mở cửa.
Cửa mở ra, ông Tôn thấy mặt Trì Tụng đỏ như cà chua chín.
Mùi của cuộc chiến vừa xong lưu lại rõ ràng trong phòng.
Ông không vào trong, đưa kịch bản cho Trì Tụng rồi vỗ vai cậu với vẻ cực kỳ thấu hiểu: "Thanh niên, nhớ giữ gìn sức khỏe."
Trì Tụng thấy mình sắp bốc cháy ngay tại chỗ.
Cậu lắp ba lắp bắp: "Không phải... chuyện đó..."
Ông Tôn tỏ ra đó là chuyện thường tình, cảm thông bảo: "Không sao đâu, đừng để bị thương và làm chậm việc quay phim là được."
Sau cùng ông thở dài: "Thanh niên nào cũng khoái nghịch ngợm. Hồi đó Tiểu Trì cũng vậy, dư thừa năng lượng."
Ông rời đi lúc lâu, Trì Tụng mới nhận ra "Tiểu Trì" mà ông nhắc tới chính là July ngày xưa. Cậu nghe ra nỗi niềm từng trải đủ loại sóng gió trong giọng điệu ông. Dựa vào thời gian tiếp xúc vừa qua, Trì Tụng biết ông Tôn là người khá bảo thủ trong nhiều phương diện, không ngờ ông có thể cởi mở, bao dung chấp nhận chuyện này đến vậy.
Từ đó suy ra, có lẽ trước kia July thường xuyên gây chuyện trong đoàn phim, nên mới rèn giũa tâm thái ông Tôn trở nên bình thản kiên cường đến thế.
Tiễn ông Tôn đi rồi, Cà Chua Nhỏ Trì Tụng ôm chặt kịch bản lao vào vòng tay Tống Trí Hoài.
Tống Trí Hoài vuốt vuốt môi cậu: "Vừa nãy hai người nói về Trì Tiểu Trì phải không?"
Trì Tụng tò mò "ừm" một tiếng: "Anh biết anh ấy à?"
Tống Trí Hoài nói: "Đã gặp vài lần. Cậu ta không thuộc Giải trí Tinh Vân mà có studio riêng... may là cậu ta không thuộc Tinh Vân."
Trì Tụng: "Sao thế?"
Tống Trí Hoài bật cười: "Cậu ta là "máy tạo bê bối" trời sinh, đúng kiểu bất cần đời. Ai chọc vào cậu ta thì không cần fan ra tay, tự cậu ta đáp trả lại hết. Fandom còn tự hào rằng làm fan July là nhàn nhất, vì chính chủ tự ra trận cắn xé thay họ. Nhưng có một điểm khá tốt là cậu ta chưa bao giờ gây sự với người ngoài giới."
Chỉ nghe miêu tả thôi, Trì Tụng đã thấy đau đầu thay cho quản lý của July.
Thử vai phim "Tốt Nghiệp Muộn" xong, Trì Tụng cũng xem vài bộ phim của July để quan sát và học hỏi. July trong đó đúng là quyến rũ đến mức khiến người ta điêu đứng, gọi là "hormone di động" không hề quá. Chỉ cần nhìn thêm vài lần thôi cũng khiến niềm tin vào đàn ông trên trái đất tăng thêm mấy phần trăm, chẳng trách biết bao thiếu nữ mê mệt anh ấy đến vậy.
Tống Trí Hoài xoa xoa mái tóc mềm mại của Trì Tụng: "Nếu cậu ta ở Tinh Vân, chắc phòng PR bận đến chết."
Trì Tụng lại khá ngưỡng mộ tính cách "khó chịu là đụng thẳng mặt" của July: "... Ước gì em được như anh ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!