Phim "Tốt Nghiệp Muộn" chọn ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch để khai máy. Đoàn phim đã nhờ chuyên gia xem ngày, đây là ngày hoàng đạo tốt, thích hợp để khởi quay.
Tính đi tính lại, Trì Tụng vẫn còn một tháng rưỡi để chuẩn bị.
Hôm sau khi xem pháo hoa, Trì Tụng lại đến văn phòng Chu Á Minh.
Chu Á Minh vừa kết thúc cuộc họp sáng, quay lại văn phòng thấy Trì Tụng thì không khỏi tò mò: "Đến sớm thế? Tìm tôi có việc gì à?"
Trì Tụng định đứng dậy nhưng khựng lại giữa chừng một cách kỳ lạ, phải đưa tay đỡ eo mới miễn cưỡng duỗi thẳng lưng.
Chu Á Minh hiểu ngay, rót cho cậu một cốc nước: "Cứ ngồi đi, từ từ nói."
Trì Tụng ngại ngùng nhận lấy cốc nước, ủ ấm trong lòng bàn tay, nói: "Chị Á Minh, tôi muốn đi dạy học tình nguyện."
Chu Á Minh hơi sững lại: "Vì bộ phim mới à?"
Trì Tụng: "Vâng."
Chu Á Minh hơi nhíu mày nhưng không tỏ rõ thái độ: "Trì Tụng, tôi không thích vòng vo, có vài chuyện tôi nói thẳng nhé. Bây giờ cậu đã có độ nổi tiếng nhất định, sự nổi tiếng này mang tới cho cậu vài lợi ích, nhưng cậu sẽ phải đánh đổi vài điều vì những lợi ích đó. Hiểu ý tôi không?"
Trì Tụng đáp rõ ràng rành mạch: "Chị Á Minh, tôi hiểu ý chị. Tôi sẽ dạy ở trường tiểu học cũ của mình nên có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nếu có lịch trình công việc tôi sẽ tham gia đủ, không làm ảnh hưởng tới hợp đồng đâu."
Sắc mặt Chu Á Minh dịu đi một chút: "Cậu suy tính chuyện này từ trước rồi à?"
"Ừm... không hẳn."
Trì Tụng nhấp một ngụm nước và đáp: "Đêm qua mới nghĩ tới."
Nói xong Trì Tụng đặt cốc xuống, đôi mắt hoa đào cong lên: "Chị Á Minh, nhiều tài nguyên và lợi ích tôi có được bây giờ là nhờ vào sự ủng hộ của mọi người. Tôi không muốn làm họ thất vọng thì cần phải cố gắng hơn nữa mới đúng."
Chu Á Minh ân cần nhắc nhở cậu: "Tôi hiểu ý cậu, vừa muốn trải nghiệm cuộc sống, vừa muốn giữ vững độ nổi tiếng và sức nóng truyền thông. Nhưng cứ chạy vòng vòng thế cậu sẽ kiệt sức đấy."
Trì Tụng chớp chớp mắt: "Tôi còn trẻ mà, bây giờ không chịu mệt chút thì đợi đến khi nào? Với lại, ông Tôn yêu cầu nhân vật tôi đóng phải toát ra vẻ phong trần mệt mỏi nhất định nữa."
Nghe vậy, Chu Á Minh bất lực bật cười.
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, Trì Tụng vẫn là "nhóc diễn sâu" trong miệng các diễn viên lão làng, chẳng thay đổi chút nào.
Trong một tháng rưỡi tiếp theo, phần lớn thời gian của Trì Tụng trôi qua trên những chuyến tàu xanh di chuyển chậm rì.
Cậu tựa như một sinh viên đại học chăm chỉ ôn thi, ôm chiếc ba lô đơn giản, cầm cuốn kịch bản nhàu góc, tựa vào ô cửa kính rung lên ầm ầm, ngủ say sưa giữa ánh đèn lờ mờ, mùi mì gói và cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ.
Trì Tụng hoàn toàn yên tâm giao phó mọi việc cho Chu Á Minh, bản thân chỉ phụ trách chạy lịch trình công việc. Khi không có lịch, cậu lại quay về ngôi làng nhỏ trên núi, toàn tâm toàn ý làm công tác khảo sát thực tế của mình.
Cậu hoàn toàn không biết trong một tháng rưỡi này bản thân từng trở thành tâm điểm của bão dư luận trên mạng.
Nguồn cơn sự việc là một tài khoản tiếp thị mới nổi đăng vài bức ảnh, tuyên bố chắc như đinh đóng cột là: Trì Tụng đang được đại gia bao nuôi.
Ảnh mờ nhòe, góc chụp xảo quyệt. Chỉ có thể thấy ai đó say rượu gục vào lòng Trì Tụng, há miệng đòi cậu đút rượu cho. Vài tấm ảnh tĩnh trong ánh sáng kém, gợi lên cảm giác khá nhớp nháp ghê tởm.
Có lẽ Lăng Lập Hành nằm trong nhóm đầu tiên nhìn thấy đống ảnh đó. Anh ta nhìn điện thoại vài giây rồi đứng dậy gõ cửa phòng tắm.
Lục Duyên đang hào hứng tắm táp trong phòng nghi ngút hơi nước. Vừa thấy Lăng Lập Hành đã ngả ngớn ngoắc ngoắc ngón tay: "Hôm nay lại trong phòng tắm không?"
Lăng Lập Hành hơi đỏ mặt, tắt vòi nước đưa điện thoại.
Lục Duyên cầm lấy điện thoại chống nước, lẩm bẩm: "Cái gì thế?"
Vừa liếc qua đã tắt hẳn cơn hứng: "Voãi? Chuẩn mình cmnr?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!