Tống Trí Hoài đang cắt móng cho Tống Anh Tuấn ở nhà, bỗng nhận được cuộc gọi quấy rối từ Hoàng Vinh Xán.
Hoàng Vinh Xán cười trên nỗi đau người khác: "Lô, Lão Tống, dạo này sao rồi?"
Hoàng Vinh Xán là bạn nối khố của Tống Trí Hoài, xưa nay người bựa nói tiếng lầy lội khó nghe.
Tống Trí Hoài nghe giọng điệu này của hắn cũng không để ý nhiều. Anh nâng vai lên kẹp điện thoại, bình tĩnh hỏi: "Ông muốn gì?"
Hoàng Vinh Xán nói: "Không thấy tin nhắn WeChat tôi gửi à? Mau xem đi."
Tống Trí Hoài cau mày: "Bày trò gì vậy?"
Hoàng Vinh Xán giục: "Xem đi, xem xong rồi nói."
Tống Trí Hoài đặt kìm cắt móng tay xuống, Tống Anh Tuấn ngoan ngoãn nằm trên đùi anh nghịch mấy mẩu móng nhọn vừa cắt ra.
Anh Tuấn là một con mèo ngoan ngoãn hiếm có, không bao giờ cào cấu nhảy nhót lúc cắt móng. Chỉ cần ôm nó v**t v* nhẹ nhàng và xoa xoa trán là đủ để nó cho phép cắt móng tùy ý. Cắt xong còn lăn lộn phơi bụng ra mời gọi vuốt bụng. Dĩ nhiên, phúc lợi này chỉ dành cho Trì Tụng và Tống Trí Hoài.
Tống Trí Hoài mở WeChat, nhấp vào bức ảnh Hoàng Vinh Xán gửi, mặt tối sầm ngay.
Ngại Tống Trí Hoài chưa đủ tức, Hoàng Vinh Xán gửi thêm meme: Cả đám người vây quanh một người đội mũ xanh lá cây, phía trên viết ba chữ lớn "mạnh mẽ lên."
Tống Trí Hoài gọi cho Hoàng Vinh Xán, giọng lạnh như băng: "Ông gửi tôi cái này là có ý gì?"
Hoàng Vinh Xán chậm hiểu, chưa nhận ra sự thay đổi trong giọng Tống Trí Hoài, vẫn cười toe toét: "Cuống lên rồi à? Bình tĩnh, bình tĩnh. Mình là anh em mà. Chuyện này biết sớm vẫn tốt hơn, còn kịp thời cắt lỗ..."
Tống Trí Hoài chặn lời hắn: "Ai gửi ông?"
Hoàng Vinh Xán trả lời không hề do dự: "Bồ tôi chứ ai. Cùng đoàn phim với vợ ông."
Tống Trí Hoài cười lạnh: "À tôi biết, từng gặp người tóc dài đấy rồi. Cậu ta nói gì với ông?"
Hoàng Vinh Xán nghĩ ngợi: "Thì nói vợ ông với sao nam kia ôm ấp thân mật lắm... À đúng rồi, còn kể trước Tết Trì Tụng có buổi họp báo gì đó, sao nam kia cũng đến dan dan díu díu mập mờ với vợ ông nữa..."
Tống Trí Hoài lặng im nghe hắn thao thao bất tuyệt bịa chuyện linh tinh, mãi đến khi Hoàng Vinh Xán tự nhận ra bầu không khí hơi bất ổn mới ngừng múa mép: "... Lão Tống?"
Tống Trí Hoài gác một tay lên sofa bình tĩnh nói: "Nghe có vẻ như hắn khá thân với Trì Tụng nhỉ."
Cảm nhận được cơn giận của Tống Trí Hoài, Hoàng Vinh Xán im mồm luôn, không dám ba hoa nữa.
Hồi trẻ, Tống nhị thiếu gia chơi rất thoáng, đùa giỡn khá thoải mái, nhưng không ai dám chạm vào giới hạn của anh.
Lý do rất đơn giản: Tống Trí Hoài rất ít khi nổi giận, song một khi nổi giận là như muốn lấy mạng người ta.
Hoàng Vinh Xán nhớ rõ. Khoảng hơn hai năm trước nhóm bọn họ ra ngoài chơi, ai cũng dẫn theo tệp đính kèm. Tống Trí Hoài vẫn đến một mình như thường lệ nhưng tâm trạng cực kỳ tốt, tốt đến mức cả đám anh em đều nhìn ra, nhao nhao hỏi dạo này trúng mánh làm ăn gì à.
Tống Trí Hoài nói đang theo đuổi một ngôi sao, sắp thành công rồi.
Trong mắt đám công tử ăn chơi như Hoàng Vinh Xán, chuyện này quả thực quá mới lạ. Mọi người nhìn nhau một lúc, Hoàng Vinh Xán hỏi đầu tiên: "Sao lớn nào mà Tống nhị thiếu phải tự mình theo đuổi thế?"
Tống Trí Hoài đánh giá khách quan: "Không phải sao lớn gì đâu, chắc tầm hạng năm hạng sáu thôi."
Đám Hoàng Vinh Xán như vừa nghe được chuyện kỳ ảo: "..."
Mà ảo lòi hơn còn ở phía sau.
Tống Trí Hoài lấy ra móc khóa hình mèo nhỏ, lắc lắc khoe như đồ quý trước mặt mọi người: "Xem này, tôi sắp theo đuổi được rồi. Tuần trước tôi nói móc khóa mới mua bị hỏng, hôm nay em ấy gặp tôi trong thang máy công ty, liền tặng tôi cái này."
... Lúc đưa còn đỏ mặt nữa, đáng yêu vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!