Chương 45: (Vô Đề)

Có lẽ noi theo tấm gương sáng của anh Harry, vào mùng 2 Tết khi Trì Tụng lên máy bay về Bắc Kinh, Chu Tử Kỳ cũng đăng bài Weibo.

Chu Tử Kỳ ✓: "Mùng 2 Tết là ngày về thăm nhà ngoại. Không biết ngày này năm sau có thể đưa anh về nhà không nhỉ? @Trần Ích."

Nửa tiếng sau, Trần Ích chính thức trả lời giữa màn tranh luận sôi nổi.

Trần Ích ✓: "Là anh đưa em về thăm nhà. @Chu Tử Kỳ"

Trì Tụng tưởng sẽ không có ai đón mình ở sân bay trong dịp Tết, nên thản nhiên đeo khẩu trang, tự tin đẩy vali ra khỏi sân bay.

Lưu Thư hẹn sẽ đến đón cậu, nhưng Trì Tụng ra tới bên ngoài rồi vẫn không thấy người đâu. Bên ngoài lạnh, cậu đành co ro trong đại sảnh sân bay hưởng ké hơi ấm điều hòa.

Cậu định móc điện thoại ra chơi game thì thấy cách đó không xa có một cô bé đang nhìn mình chằm chằm, còn nói hơi to với người bạn bên cạnh.

"Kia là Trì Tụng phải không?"

"Hình như đúng... mà cũng không giống lắm."

"Chắc là chưa trang điểm thôi."

Đột nhiên Trì Tụng hơi xấu hổ, muốn tranh thủ vẽ lông mày gì đó, nhưng đã quá muộn.

Cô bé nhận ra cậu đang ở độ tuổi mười sáu, mười bảy lòng đầy hiếu kì. Cô bước lại gần, thò đầu rướn cổ nhìn Trì Tụng.

Dù sao cũng đã bị nhận ra rồi, Trì Tụng dứt khoát kéo khẩu trang xuống chút.

Cô bé hét lên: "Đúng là Trì Tụng thật!"

Xung quanh có hơn chục cô gái đứng lác đác thành từng nhóm hai ba người đồng loạt ngoái đầu nhìn sang.

Bị hơn chục ánh mắt như sói như hổ dồn vào, Trì Tụng sợ đến mức lùi một bước.

Cậu bị vây lại trong chốc lát.

May mà số người vây quanh không nhiều. Vượt qua cơn sững sờ ban đầu, Trì Tụng phối hợp chụp ảnh chung và ký tên cho họ. Chẳng hiểu sao, cậu cứ thấy biểu cảm khi họ nhìn mình... quái lạ thế nào ấy..... Chắc là ảo giác thôi.

Ký tên chụp ảnh xong mà Lưu Thư vẫn chưa đến, Trì Tụng bèn bắt chuyện với các cô: "Các bạn tới sân bay đón ai vậy?"

Dù họ đều mặc áo lông vũ, Trì Tụng vẫn nhìn ra lớp lót ở cổ tay và cổ áo có màu sắc và hoa văn giống hệt nhau, rõ ràng là cùng mặc đồ do thần tượng quảng cáo hoặc vật phẩm của fandom để đi đón người ở sân bay.

Còn chuyện vô tình gặp cậu rồi xin chữ ký, có lẽ là tiện thể thôi.

Cô bé đầu tiên nhận ra Trì Tụng chẳng giải thích gì, rất hồn nhiên kéo khóa áo lông vũ xuống.

Khuôn mặt sếp lớn ngang ngược cực kỳ nghiêm nghị của Tiền Kỳ chình ình xuất hiện trước mắt Trì Tụng.

Trì Tụng: "..."

Cô bé cười gian nhìn cậu, trêu chọc: "Bọn em đến đón chồng anh."

Trì Tụng: "............"

Cậu không thể vạch trần sự thật là Tiền Kỳ muốn mình làm chồng cậu ta. Bởi vì đập tan giấc mộng thiếu nữ chắc chắn sẽ bị báo ứng. Chỉ đành cảm thán trong lòng: Ôi trẻ con, không biết thì sướng.

Từ lần Tiền Kỳ đột kích buổi họp báo của Trì Tụng, trên mạng đầy rẫy bài ghép CP hai người, xét mật độ, cường độ, và tốc độ phủ sóng đều khiến Trì Tụng tin chắc rằng: Tiền Kỳ đã mua chủ đề thịnh hành và tài khoản tiếp thị từ trước, cố tình gây sự chú ý để dọn đường cho lời tỏ tình kia.

Rồi bị đời vả vào mặt.

Tiền Kỳ chưa kịp từ từ chinh phục trái tim Trì Tụng, đã bị cậu thông não cho vỡ mộng. Trì Tụng là trai đã có chồng, còn là thụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!