Chương 44: (Vô Đề)

Chứng kiến toàn bộ màn thể hiện tình cảm của anh Harry, Trì Tụng còn hạnh phúc hơn cả người trong cuộc. Nếu Tống Trí Hoài không ngăn cản, có lẽ cậu đã bấm thích bài đăng của anh Harry rồi.

Chu Á Minh tận chức tận trách như thường lệ, gọi điện cho Tống Trí Hoài vào đêm khuya để nhắc nhở: "Tôi đã thấy chuyện trên Weibo rồi. Sếp hãy để mắt đến Trì Tụng, đừng để cậu ấy đăng hay thích bất cứ thứ gì. Đợi mai lại bàn tiếp."

Đối với chuyện này, Trì Tụng không phải quần chúng hóng hớt ngoài cuộc.

Cậu và anh Harry là bạn thân, gần đây còn ghép CP nam

-nam với anh Harry trong phim.

Hiện tại đám đông đang bị lượng thông tin khổng lồ nổ cho choáng váng. Nhưng khi họ hoàn hồn lại, chắc chắn sẽ ùa tới chất vấn Trì Tụng:

Trì Tụng đâu rồi?

Trì Tụng có biết xu hướng tính dục của anh Harry không?

Trì Tụng thân với anh Harry như thế... có phải cũng là người đồng tính?

Trong bối cảnh xã hội hiện nay, trừ phi Trì Tụng định giải nghệ ngay lúc sự nghiệp đang khởi sắc, tốt nhất nên tránh xa tin đồng tính luyến ái.

Cho dù dư luận mạng khoan dung với đồng tính đến đâu, trong đời thực nhiều người vẫn tin việc để người đồng tính trở thành nhân vật công chúng sẽ gây tổn hại đạo đức xã hội.

Nghe hơi tàn nhẫn, nhưng đó là thực tế không tránh khỏi.

Chu Á Minh thở dài: "Đừng để sự ồn ào hiện tại đánh lừa, có lẽ Harry đang giải nghệ."

Tống Trí Hoài trốn vào nhà vệ sinh nghe điện thoại, im lặng lát mới nói: "Nghỉ hưu ở tuổi trung niên đã có nhà và xe, thế là khá tốt rồi. Nhưng đừng nói với Trì Tụng chuyện này, em ấy đang vui mừng cho họ."

Chu Á Minh cười: "Trì Tụng không ngây thơ đâu, sếp không cần phải bảo vệ cậu ấy như trẻ con thế."

Tống Trí Hoài nói: "Đoán chừng đời này chúng tôi sẽ không có con. Trì Tụng nhỏ nhất nhà. Tôi không bảo vệ em ấy thì bảo vệ ai?"

Chu Á Minh kinh nghiệm đầy mình, vẫn bình tĩnh khi bị quẳng cơm chó vào mặt ngay mùng một Tết: "Cứ để mắt đến cậu ấy. Tôi không thể trông nom cậu ấy hai ngày tới. Đợi đi làm lại, tôi sẽ hướng dẫn cậu ấy cách xử lý các cuộc phỏng vấn liên quan đến Harry."

Cúp máy, Tống Trí Hoài bước ra khỏi phòng tắm, bị giật mình bởi một bóng người đứng trong bóng tối: "Cô Trì?"

Biểu cảm của bà hơi khó đoán: "Vẫn chưa ngủ à?"

Tống Trí Hoài: "Vâng, cô..."

Mẹ Trì nói: "Cô dậy đi vệ sinh."

Tống Trí Hoài lập tức nhường đường cho bà.

Mẹ Trì bước hai bước rồi quay lại hỏi: "Vừa nãy cháu nói chuyện với ai thế?"

Tống Trí Hoài ngoan ngoãn trả lời: "Một đồng nghiệp."

Mẹ Trì "ồ" một tiếng rồi không hỏi gì nữa, khóa cửa phòng tắm lại.

Bà ngồi trên nắp bồn cầu, trong tai toàn là giọng Tống Trí Hoài nói "Trì Tụng nhỏ nhất nhà, tôi không bảo vệ em ấy thì bảo vệ ai?"

Bà ôm mặt khóc thầm.

Tống Trí Hoài về phòng ngủ, Trì Tụng phấn khởi bò dậy, quỳ trên giường khoe: "Trí Hoài Trí Hoài, em vừa gửi cho Tri Vinh một bao lì xì 520 tệ chúc hai người họ đính hôn vui vẻ!"

Biểu cảm đầy vẻ "em đã kiềm chế không bấm thích rồi, giỏi quá phải không?", vô cùng đáng yêu.

Tống Trí Hoài ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng hôn đỉnh đầu cậu: "Tốt quá rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!