Chương 42: (Vô Đề)

Hôm sau, Trì Tụng bị Tống Anh Tuấn đè cho tỉnh.

Nó nằm lim dim trên ngực Trì Tụng, cuộn tròn thành cục bông mềm mại.

Trì Tụng vừa mới cựa quậy chút, Tống Anh Tuấn đã tỉnh dậy, duỗi dài vươn vai, ung dung thong thả bước tới hun hun Trì Tụng, thành công cướp nụ hôn chào buổi sáng từ Tống Trí Hoài.

Tống Trí Hoài đã dậy, tiếng đảo chảo xào leng keng truyền tới từ phòng bếp.

Mùi khoai tây xào giấm thơm lừng mời gọi Trì Tụng thèm ch** n**c miếng. Cậu lăn người xuống giường, chân trần chạy thẳng vào bếp.

Tống Trí Hoài đang xào rau, thoáng liếc nhẹ liền thấy Trì Tụng đang thò đầu thụt cổ ở cửa bếp. Anh mỉm cười, giả vờ không nhìn thấy.

Trì Tụng tưởng mình đã giấu kín hành tung, cẩn thận mò lại gần rồi nhảy bổ lên bám chặt lưng Tống Trí Hoài như khỉ con.

Tống Trí Hoài chăm chỉ rèn luyện quanh năm chẳng để ý chút cân nặng này, song anh vẫn hơi nhíu mày: "Sao gầy đi rồi?"

Trì Tụng còn tưởng anh đang nói lời âu yếm, dán lên lưng anh đáp: "Gầy đâu, không mà."

Tống Trí Hoài nói có sách mách có chứng: "Lần trước anh cõng em có nhẹ thế này đâu."

Rồi cậu bị anh đặt lên cân, quả nhiên, sụt mất ba cân rồi.

Thế nên lúc ăn sáng, Tống Trí Hoài nhường phần lớn khoai tây bào sợi cho Trì Tụng. Anh nhìn cậu lo lắng: "Về nhà, mẹ em mà thấy nhất định sẽ nói anh chăm em không tốt rồi mắng anh đấy."

Trì Tụng bưng bát cơm ngơ ngác: "Anh muốn về với em à?"

Tống Trí Hoài đáp lại: "Không thì sao?"

Bây giờ bận rộn lên rồi, Trì Tụng không muốn lãng phí mấy ngày nghỉ phép của mình. Cậu ngập ngừng cắn đũa: "Năm nay cha mẹ không về nước ăn Tết à?"

Trì Tụng đang nhắc tới cha mẹ Tống Trí Hoài.

Tống Trí Hoài lắc đầu: "Họ vẫn đang chơi ở nước ngoài. Bảo anh trai và anh đừng quấy rầy họ."

Trì Tụng liếc hai con mèo đang nô đùa: "Anh Tuấn và Đại Trung..."

Tống Trí Hoài nói: "Anh sẽ bảo người tới cho chúng ăn. Nếu em không yên tâm thì mang chúng về cùng."

Hai người vừa bàn xong chuyện cùng nhau về nhà, chưa kịp nghĩ ra cách báo cho cha mẹ thì điện thoại Trì Tụng reo.

Thấy người gọi, Trì Tụng suýt sặc miếng khoai tây đang ngậm.

Cậu khó nhọc nuốt xuống, ra hiệu cho Tống Trí Hoài: "... Mẹ em."

Trì Tụng cẩn thận nghe máy: "... Mẹ ạ."

Cậu vừa nghe máy vừa liên tục liếc Tống Trí Hoài, cảnh giác cao độ.

Nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trên nét mặt cậu, Tống Trí Hoài bỗng cảm thấy xót xa. Nếu không yêu anh, cậu sẽ không phải chột dạ khi nghe điện thoại của mẹ thế này.

Nghĩ vậy, anh ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay cậu.

Mẹ Trì nhạy bén hỏi: "Tống Trí Hoài ở cạnh con hả?"

Trì Tụng như con thỏ xù hết cả lông vẫn cố giữ bình tĩnh, cơ hàm căng cứng: "Vâng, anh ấy ở đây."

Mẹ Trì bực bội trong bất lực: "... Mẹ biết ngay mà! Nói chuyện cứ như trộm."

Trộm nhỏ Trì Tụng đứng nghiêm ngay ngắn*: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!