Chương 41: (Vô Đề)

Trong hệ sinh thái giới gay này, thụ nhiều như lá rụng mùa thu ấy nhỉ?

Qua vài giây, linh cảm chẳng lành của Trì Tụng nhanh chóng trở thành hiện thực.

Tiền Kỳ tinh nghịch cắn nhẹ tai cậu: "Trì Tụng, anh thấy em không hề ghét với đàn ông... Em và Lý Thu Lại thân thiết vậy, có biết anh ghen tị thế nào không..."

Trì Tụng hoàn toàn tuyệt vọng: "Cậu buông ra trước, tôi từ từ nói với cậu."

Lực tay Tiền Kỳ mạnh tới bất ngờ, Trì Tụng sợ nếu thú nhận chuyện đã có bạn trai, lỡ cậu ta kích động quá sẽ siết chết mình ngay tại chỗ.

Song Tiền Kỳ không bắt chuẩn sóng não Trì Tụng. Tự cảm thấy việc Trì Tụng không tát và mắng cậu ta b**n th** đã là vô cùng bao dung rồi.

Điều này có chứng tỏ cậu ta không đoán sai?

Trì Tụng thực sự ở trong giới ư?

Đã lăn lộn ở gay bar rất nhiều năm, cậu ta biết rõ trong giới có ai chơi thoáng.

Có người tên Lưu Triệt, nghe đồn là con trai độc nhất của ông chủ tập đoàn lớn. Sau khi du học Anh Quốc về, từ dân chơi mê gái ngực bự biến thành máy gặt trai trẻ.

Tiền Kỳ để ý tìm hiểu, phát hiện ra Lưu Triệt và Trì Tụng học cùng một trường đại học, thậm chí ở cùng phòng ký túc xá.

Có lần uống rượu với anh em bạn bè, Tiền Kỳ nghe lỏm được một giai thoại: lúc Lưu Triệt say rượu, từng ôm một người bạn diện mạo thanh tú rồi gọi tên Trì Tụng.

Mặc dù sau đó Lưu Triệt chối đây đẩy, nhưng câu chuyện vẫn truyền đi và lọt vào tai Tiền Kỳ.

Trước khi ôm Trì Tụng, Tiền Kỳ không dám tin cậu là người trong giới, nhưng sau cái ôm, cảm giác kỳ diệu như tìm được đồng loại khiến tâm tình Tiền Kỳ nở rộ cả vườn hoa.

Cậu ta tiếp tục chân thành thổ lộ: "Trì Tụng, thử ở bên anh đi được không?"

Trì Tụng bất lực: "... Buông ra."

Song Tiền Kỳ đang chìm đắm trong ảo tưởng hường phấn của riêng mình, vẫn chưa nghe ra ý tứ Trì Tụng: "Không. Anh ôm được em rồi thì cả đời không buông tay đâu."

Trì Tụng hít sâu, nghiến răng giẫm mạnh lên mu bàn chân Tiền Kỳ.

Tiền Kỳ rú lên đau đớn, buông vội cái tay vừa nói cả đời không buông.

Khoảng năm phút sau, giấc mộng hường huệ của Tiền Kỳ bị hai sự thật tàn nhẫn đập nát.

Thứ nhất, người cậu ta thầm thích suốt bao năm đã có bạn trai nghiêm túc rồi.

Thứ hai, người cậu ta thầm thích suốt bao năm, người hồi nhỏ đè được cậu ta ra đánh mà cậu ta luôn tưởng là kiểu công dịu dàng săn sóc... mịa nó chứ lại là thụ.

Tiền Kỳ khóc thảm như bé gái.

Nhan sắc Tiền Kỳ đẹp chấn động trời nam đất bắc. Tuy đã nâng chóp mũi lên chút nhưng tổng thể vẫn vô cùng xuất sắc, là kiểu nhìn thêm một lần thôi cũng khiến trái tim thiếu nữ nảy mầm tình yêu. Mà lúc này, khuôn mặt đẫm nước mắt như hoa lê ướt mưa khiến cho Trì Tụng vốn yếu lòng trước cái đẹp cảm thấy cực kỳ tội lỗi.

Cậu đưa một tờ khăn giấy qua: "Cậu đừng khóc nữa."

Tiền Kỳ tủi thân sụt sịt: "Không được... Anh buồn lắm."

Bức tường cạnh giường gắn một chiếc gương. Trì Tụng ngẩng lên nhìn hình phản chiếu của hai người, thấy cảnh tượng trước mắt thật sự huyền ảo đến khó tin.

Khoảng mười lăm phút trước bị người phá cửa xông vào phòng, Trì Tụng nhìn vẻ mặt cố tỏ ra bí hiểm hầm hầm sát khí của Tiền Kỳ, thoáng chốc còn tưởng sắp xảy ra cảnh đột nhập c**ng b*c giống GV.

Thế mà bây giờ Tiền Kỳ khóc thảm như nạn nhân vậy.

Quả nhiên vẫn là câu nói đó: đời người lên trên 🔝 xuống dưới ⬇️, thực sự quá k*ch th*ch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!