Trì Tụng ngẩn người rồi thì thầm vào tai Tống Trí Hoài: "Thế em là một sao trẻ nổi tiếng thì anh có thích không?"
Tống Trí Hoài không khỏi hít một hơi lạnh: "..."
Rồi anh tỏ vẻ đau lòng nói: "Trì Tụng, em học thói hư rồi."
Cậu thản nhiên nói câu đùa ẩn ý như thế bằng giọng ngây thơ vô tội?
Tật xấu này học từ ai vậy?
Trì Tụng chỉ đơn thuần muốn nói lời âu yếm: "...???"
Sau đó, Trì Tụng nhận được lịch trình dày đặc từ Chu Á Minh. Theo lịch, cậu phải chạy ngược chạy xuôi giữa các thành phố, tham gia đủ loại hoạt động quảng cáo.
Ngay khi Trì Tụng chuẩn bị bước vào quãng thời gian chạy sô vất vả, trợ lý sinh hoạt vắng mặt đã lâu của cậu rốt cuộc cũng xuất hiện muộn màng.
Vì thời gian gấp gáp, lịch trình kín mít, Trì Tụng và trợ lý mới Lưu Thư hẹn gặp nhau ngay tại sân bay. Gặp xong sẽ bay thẳng đến Thượng Hải để tham dự buổi họp báo đầu tiên cho quảng cáo trà xanh.
Khi Trì Tụng đang cúi đầu kiểm tra lại lịch trình thông báo trong phòng chờ VIP của sân bay, có đôi giày thể thao giản dị cứ lảng vảng trong tầm mắt cậu hồi lâu trước khi tiến lại gần.
Người đó hỏi: "Xin hỏi, anh là Trì Tụng phải không?"
Trì Tụng ngẩng đầu lên, sững sờ.
Trợ lý mới gật đầu chào cậu: "Xin chào, tôi là trợ lý mới của anh, Lưu Thư."
Vừa mới gặp, Trì Tụng không muốn phản ứng thái quá nên chỉ gật đầu dè dặt: "Chào cậu."
Lát sau, cậu hào hứng nhắn tin cho Tống Trí Hoài: "Trợ lý mới của em đẹp trai quá!"
Để thêm phần thuyết phục, cậu lén chụp vài ảnh góc nghiêng của Lưu Thư đang làm thủ tục hành lý ký gửi cho cậu:
"Công ty mình có trợ lý đẹp trai thế này từ bao giờ vậy?"
"Da cậu ấy hơi ngăm, nhưng đường nét khuôn mặt đẹp quá à, mlemmlem."
"Cậu ấy chỉ thấp hơn em chút thôi, hehehe, trừ một điểm chiều cao thì còn 9/10."
"Trông cậu ấy ngoan quá, chắc chắn là học sinh giỏi."
"Cậu ấy chưa nói gì cả, em có nên bắt chuyện với cậu ấy không?"
"Sao giờ, căng thẳng quá, cậu ấy ngồi cạnh em rồi."
Đang họp, Tống Trí Hoài tình cờ kiểm tra điện thoại thấy hơn mười tin nhắn vợ mình hí hửng khen ngợi người khác.
Không chỉ cảm xúc chân thật, còn kèm theo văn hay ảnh đẹp.
Tống Trí Hoài: "......"
Nửa sau của cuộc họp, các cấp dưới đều nơm nớp lo sợ.
Rõ ràng báo cáo thành tích nửa năm nay rất tốt, sao sắc mặt sếp khó coi quá... hay là do bọn họ tưởng tượng thôi nhỉ?
Họp xong, Tống Trí Hoài gửi loạt dấu chấm cho Trì Tụng, rồi nén một bụng lửa giận nhắn cho Chu Á Minh: "... Tôi đã bảo chị tìm ai đó trầm lặng và chu đáo cho Trì Tụng rồi mà?"
Chu Á Minh lập tức đáp: "Cậu Lưu ít nói lắm. Hai người trước đều từ chối vì cho rằng cậu ấy quá lầm lì."
Tống Trí Hoài: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!