Trì Tụng cầm bản sao hợp đồng rời khỏi văn phòng Chu Á Minh, đi tìm sếp Tống vừa xử lý xong việc đang chuẩn bị xuống đón cậu cùng đi ăn.
Trợ lý ra ngoài chạy việc rồi, sếp Tống tự mở cửa cho nhân viên của mình.
Bước vào, chắc chắn không có ai xung quanh, Trì Tụng mới nhào lên hôn Tống Trí Hoài thật mãnh liệt.
Hai ngày trước cậu đã thấy Bạch Tri Vinh hôn anh Harry thế này, hình như anh Harry bị khí thế của Bạch Tri Vinh áp đảo nên ngoan quá trời ngoan luôn.
Chứng kiến từ đầu tới cuối, Trì Tụng cho rằng hành động đó cực kỳ đáng mặt đàn ông.
Thân là diễn viên, cậu đã tái hiện hoàn hảo toàn bộ động tác của Bạch Tri Vinh lên Tống Trí Hoài, cảm thấy mình xứng đáng nhận điểm tuyệt đối.
Song Tống Trí Hoài không phải là anh Harry bên ngoài hung dữ bên trong mềm mỏng.
Sói xám hung ác bị nanh vuốt của thỏ trắng nhỏ làm giật mình trong giây lát, lập tức ôm lấy khuôn mặt thỏ trắng chủ động dâng lên, hôn dữ dội đáp trả.
Sau vài lần xoay chuyển, Trì Tụng bị hôn đến choáng váng đầu óc, mơ mơ màng màng bị sếp Tống bế lên bàn làm việc.
Lúc được đặt lên chiếc bàn kiểu dáng uốn lượn hiện đại, Trì Tụng cảm thấy mặt bàn rộng rãi vững chãi cực kỳ vừa vặn với lưng mình, chẳng khó chịu chút nào.
Đọc thấu suy nghĩ của Trì Tụng, Tống Trí Hoài hôn lên mũi cậu: "Lúc sửa sang văn phòng, anh đã đặt thiết kế riêng một cái bàn theo chiều cao của em. Nằm xuống thoải mái nhỉ?"
Trì Tụng: "..."
Quả nhiên, ngài Tống đúng là đồ lưu manh.
Cậu vốn chỉ muốn hôn, lại bị ấn lên bàn làm trọn gói. Tuy được làm cho rất thoải mái nhưng cứ có cảm giác bị lỗ nặng.
Ăn no món tráng miệng trước bữa chính, Ngài Tống mở cửa sổ văn phòng để thông gió rồi đưa Trì Tụng xuống dưới lầu. Sắp xếp chỗ ngồi ổn thỏa cho cậu trong xe, anh mới đi nhà hàng gần đó mua canh gà vườn, rau xào và hai phần cơm về.
Hai người trốn trong xe, cùng thưởng thức bữa trưa ngọt ngào.
Trì Tụng hơi thấp thỏm: "Hợp đồng đại diện của Ayton này... hình như to quá rồi."
Tống Trí Hoài múc một muỗng canh gà chan lên cơm cho cậu, lại đưa tay xoa nhẹ gáy cậu: "Đừng sợ. Năm nay em không thể về nhà đón sinh nhật, chắc trong lòng không vui nổi. Coi như đây là quà sinh nhật anh tặng em trước để em khỏi buồn."
Trì Tụng cắn thìa nghĩ bụng: Bị dọa sắp chết rồi, còn tâm trí đâu mà buồn nữa.
Thấy Trì Tụng không nói thêm gì, Tống Trí Hoài âm thầm thở phào một hơi. Anh chỉ sợ cậu tính toán quá rõ ràng với mình.
Hồi mới yêu nhau, Tống Trí Hoài thấy Trì Tụng chạy ngược chạy xuôi khắp các đoàn phim hăng hái tự đề cử, mong kiếm được một vai nhỏ quay trong mười mấy ngày. Anh chỉ muốn nhét cho Trì Tụng tất cả tài nguyên tốt nhất có thể giành được.
Lúc trước, một người bạn anh đã bỏ ra 200 triệu để giúp người tình diễn vai chính trong một phim truyền hình. Song kịch bản lại khá tầm thường, kiểu Marry Sue đến mức phi thực tế.
Tống Trí Hoài còn cười trêu bạn mình: "Ít nhất cũng chọn cho người ta cái kịch bản hay hơn chứ."
Nào ngờ, người bạn ấy nói: "Ẻm từng học múa ở học viện vũ đạo. Dù đưa phim hay thì ẻm cũng chẳng diễn nổi, phí công thôi. Cứ để ẻm ăn diện xinh đẹp, làm tròn giấc mộng minh tinh là được rồi."
Tống Trí Hoài nghĩ thầm: Ai nói đầu óc phụ nữ khi yêu dễ bị úng nước? Đàn ông yêu vào cũng đần kém miếng nào đâu.
Ai ngờ chỉ vài năm sau thời thế thay đổi, người bị ngớ ngẩn lại chính là mình.
Nhưng khi Tống Trí Hoài hỏi ý kiến lại bị Trì Tụng phản đối.
Trì Tụng nói: "Em không cần. Em yêu anh đâu phải vì chuyện này."
Tống Trí Hoài sợ cậu hiểu lầm, dịu giọng dỗ dành: "Chồng không nâng đỡ em, chẳng lẽ đi nâng người khác à?"
Lúc đó Trì Tụng vẫn chưa quen việc Tống Trí Hoài tự xưng là "chồng", vừa nghe đã đỏ mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!