Sau khi nhường nhà vệ sinh cho anh Harry thoải mái phát huy hết khả năng, Trì Tụng đứng canh ở cửa khá lâu, giải thích với từng người rằng hệ thống thoát nước bị hỏng rồi.
Tới khi tiếng hôn hít nồng nhiệt từ buồng vệ sinh im bặt và Bạch Tri Vinh bước ra với đôi môi sưng đỏ, Trì Tụng mới nhanh chóng rời đi, hoàn thành nhiệm vụ, giấu kín công lao.
Là nhân vật chính của bữa tiệc, Trì Tụng cảm thấy mình không nên vắng mặt quá lâu. Chưa kịp gọi cho Tống Trí Hoài, cậu đã vội vàng trở về phòng riêng.
Công thần quan trọng Tống Anh Tuấn đương nhiên cũng tham dự bữa tiệc. Nó chạy nhảy giữa một rừng chân, chơi đùa ăn uống đến khi mệt mỏi và no căng. Lúc Trì Tụng ngồi xuống, nó nằm ghé vào ôm bắp chân cậu như một chiếc ủng tuyết mềm mại rồi ngủ thiếp đi.
Tiệc đóng máy kết thúc, Trì Tụng trả phòng và trở về thủ đô ngay trong đêm.
Hơn 3 giờ sáng, cậu một tay bế Tống Anh Tuấn, một tay kéo vali lặng lẽ về nhà.
Vừa bước vào, một đống mèo cam tên Lý Đại Trung cong lưng cảnh giác trên sofa, đôi mắt hai màu lóe sáng trong bóng tối.
Tống Anh Tuấn nhảy xuống kêu meo một tiếng.
Tai Lý Đại Trung vểnh lên, lập tức nằm xuống giả vờ ngủ, còn duỗi người ra như cái bánh kếp khổng lồ.
Tống Anh Tuấn đã khá quen với Lý Đại Trung rồi, nó nhanh nhẹn nhảy lên sofa không gây tiếng động, vòng quanh Lý Đại Trung hai vòng rồi nhào bột trên cái bụng đẫy đà đầy lông của Đại Trung.
Là mèo của Trì Tụng, đương nhiên Đại Trung đã lĩnh hội trọn vẹn kỹ năng diễn sâu: bão thổi không lay*, mê say giả chết.
Tống Anh Tuấn ghé lại gần, mổ một phát lên môi Đại Trung.
Hai con mèo lập tức lăn lộn thành một thể, tạo nên cảnh tượng hỗn loạn.
Vài tháng trước, khi Lý Đại Trung mới chuyển đến, lão đại Tống Anh Tuấn vô cùng khó chịu, náo loạn tuyệt thực hai ngày liền, còn chẳng thèm liếc món cơm trộn cá nó thích nhất mà Trì Tụng đút cho.
Hứ, hóa ra anh còn có con mèo khác.
Sau đó chính Lý Đại Trung ngậm thịt bò đến dỗ, nó mới miễn cưỡng chấp nhận tên mập mới tới này.
Rồi tên mập lại mặt dày hôn trộm nó một cái, bị nó cào đến mức chạy loạn khắp nhà.
Chẳng qua Tống Anh Tuấn đã cho phép Lý Đại Trung bước vào lãnh địa của mình rồi.
Lý Đại Trung phần lớn thời gian đều ngốc nghếch, nhưng lại khá có tinh thần bảo vệ chủ nhân. Lần đầu bắt gặp cảnh Trì Tụng và Tống Trí Hoài lăn giường, nó tưởng Trì Tụng kêu thảm thương vậy vì bị bắt nạt, thế là hùng hổ xông lên, dùng hết vốn tự có đạp mạnh lên lưng Tống Trí Hoài.
Bị vật nặng hơn 10kg giáng vào lưng, ngài Tống suýt hộc máo.
Cuối cùng, Lý Đại Trung bị Tống Trí Hoài mặt đen sì xách lên ném ra khỏi phòng, còn Trì Tụng cười lăn lộn trên giường đến mức mềm cả chân giữa.
Trì Tụng đặt hành lý xuống, lặng lẽ rửa mặt, thay đồ ngủ rồi bò lên giường.
Lúc được vợ iu ôm chặt từ phía sau, Tống Trí Hoài mới từ từ tỉnh dậy. Anh nắn nắn cánh tay vòng quanh eo mình, nhận ra là ai: "... Trì Tụng?"
Trì Tụng ừm một tiếng, ngoan ngoãn hôn lên tai anh.
Tống Trí Hoài xoay người lại, kéo Trì Tụng nhỏ nhắn vào lòng, dùng cằm dụi dụi trán cậu đầy mãn nguyện: "Hôm nay em về à? Sao không nói trước với anh? Anh còn ra sân bay đón em chứ."
Trì Tụng: "Thứ hai anh phải họp cả ngày, bận lắm."
Tống Trí Hoài khẽ cười, giọng khàn khàn: "Đúng là khá bận. Còn chưa cạo râu nữa. Có rát không?"
Lớp râu lún phún nhẹ lướt qua trán Trì Tụng, tê ngứa râm ran.
Trì Tụng cũng hạ giọng thật nhỏ, sợ nói to quá sẽ làm hai con mèo đang nô đùa ngoài kia giật mình: "... Không rát, khá dễ chịu."
Tống Trí Hoài: "Ngủ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!