Xong việc, hai người bị khăn quàng quấn chặt vào nhau, gỡ mãi không ra.
Tống Trí Hoài vừa gỡ vừa cười đến mềm cả tay, thỉnh thoảng phải dừng lại thở lấy hơi rồi gỡ tiếp: "Haiz, em nói xem, lỡ chúng ta làm hăng quá vô tình siết chết đối phương, thì ngày mai báo chí sẽ viết về chúng ta thế nào đây?"
Trì Tụng im lặng, nhắm mắt mím môi.
Tống Trí Hoài tưởng cậu mệt quá nên ngủ mất, cho đến khi thấy vành tai cậu đỏ bừng. Lúc đầu anh giật mình, tưởng trời lạnh quá, cậu không chịu nổi vận động mạnh nên bị sốt. Anh sờ thử mặt cậu, thấy mặt nóng gấp đôi trán mới yên tâm.
Tống Trí Hoài cố ý trêu chọc cằm cậu: "Vợ ơi, sao thế?"
Trì Tụng nhúc nhích trở mình, ôm lấy chiếc gối nhỏ ở ghế phụ, ấp úng lẩm bẩm: "... Sao chúng ta lại làm ở đây chứ."
Trì Tụng vốn là bé ngoan, chưa bao giờ làm chuyện thân mật ở bên ngoài. Vừa nãy bị Tống Trí Hoài trêu cho choáng váng đầu óc rồi mơ mơ màng màng bị kéo vào cuộc chơi.
Cậu lấy khăn quàng che kín mặt, xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường.
Tống Trí Hoài thì thấy vợ đáng yêu muốn nảy mầm luôn.
Anh vươn tay định gỡ khăn của Trì Tụng ra, cậu giữ chặt không cho anh chạm vào.
Tống Trí Hoài ôm eo cậu, nhẹ nhàng hôn lên sống mũi cậu qua lớp khăn mỏng.
Khuôn mặt Trì Tụng dưới khăn vẫn đỏ bừng, nói lí nhí: "... Đi rửa xe thôi."
Đây là xe của người khác, làm bẩn thì ngại lắm.
Tống Trí Hoài vừa chống đẩy gần tiếng rưỡi vui sướng khởi động xe, bảo: "Ừ, nghe lời vợ hết."
Trên đường đến tiệm rửa xe, Tống Trí Hoài thả Trì Tụng xuống một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ.
Trì Tụng vào trong mua hai lon nước ép. Đói bụng vì vận động nên cậu mua thêm một cái bánh bao to.
Trong lúc hâm nóng bánh bao, cô nhân viên cửa hàng tiện lợi vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu rốt cuộc nhận ra chàng trai trước mặt mình: "... Ồ wao!"
Trì Tụng nhanh chóng kéo khẩu trang xuống, "suỵt" ra hiệu.
May là lúc chín giờ tối cửa hàng tiện lợi không có nhiều khách.
Cô nhân viên chụp ảnh cùng Trì Tụng rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ luôn mang theo bên mình, hào hứng nói với cậu: "Em thích Tiết Vân Dương mà anh diễn lắm. Anh có thể viết "Tiết Vân Dương yêu em vạn năm" vào đây được không ạ?"
Trì Tụng viết rất cẩn thận, còn vẽ thêm nhiều trái tim nhỏ.
Cô gái nhận lại đồ, cẩn thận chụp ảnh, thêm bộ lọc cho chữ ký, rồi tỉ mỉ chỉnh tấm ảnh chụp chung của hai người.
Phải nửa tiếng sau Tống Trí Hoài mới quay lại, Trì Tụng dứt khoát không ra khỏi cửa hàng mà đứng bên cạnh vừa ăn bánh bao vừa xem cô gái chỉnh ảnh. Xem được một lúc, cậu còn cầm lấy điện thoại thêm trên đầu hai người bộ lọc blink blink ✨
Ban đầu Tống Trí Hoài định để xe ở tiệm, tự đi cửa hàng tiện lợi đón Trì Tụng, dẫn cậu đi uống đồ nóng và ăn khuya. Nhưng anh nhận được một video từ Wechat Chu Á Minh.
Chu Á Minh: "Một người bạn gửi cho tôi cái này."
Chưa mở ra, mới chỉ nhìn ảnh thu nhỏ mờ tối, Tống Trí Hoài đã có linh cảm rất xấu.
Video mờ tịt do biên tập sơ sài, nhưng anh lập tức nhận ra đó là đoạn phim từ khoảng hai tiếng trước, quay cảnh anh và Trì Tụng bị lạnh quá nên quay trở lại xe.
Nhìn vào thời gian quay ở góc trên bên phải, hai người ở yên trong xe hơn một tiếng đồng hồ.
Bạn Tống Trí Hoài đã dán phim cách nhiệt cho tất cả cửa kính, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong nên sự riêng tư được bảo vệ tốt. Chất lượng xe cũng xuất sắc, từ bên ngoài gần như không thể nhìn ra chiếc xe đang rung lắc.
Nhưng hai người ở yên trong xe suốt một tiếng rưỡi thì có thể làm gì chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!