Chương 33: (Vô Đề)

Trì Tụng đã mất kết nối, không liên lạc được.

Tống Trí Hoài do dự rất lâu, không nỡ đánh thức cậu dậy hỏi rõ ràng đầu đuôi. Anh nghiến răng, cầm điện thoại lên nhắn cho Bạch Tri Vinh qua WeChat: "Giúp tôi cho mèo ăn với."

Trì Tụng thích gửi meme dễ thương của Anh Tuấn cho bạn bè nên Tống Trí Hoài cũng làm vậy. Anh còn lén lướt lịch sử trò chuyện của hai người và phát hiện ra họ thực sự buôn đủ thứ chuyện. Chủ đề cuối cùng là về nghiên cứu khoa học.

Trì Tụng: "Anh có xem tin tức không? Rốt cuộc lại quan sát được sóng hấp dẫn* rồi đó. [Tống Anh Tuấn vẫy móng vuốt. jpg]"

Bạch Tri Vinh: "Tưởng có tin lớn gì chứ, tôi còn tưởng là phát hiện người ngoài hành tinh cơ. Chán thật."

Trì Tụng: "Thế giới thuộc về Tam Thể*!"

Bạch Tri Vinh: "Thiêu chết cậu đi đồ dị giáo."

Tống Trí Hoài: "......"

Lúc này trong đầu Tống Trí Hoài chỉ lặp đi lặp lại câu: Đệt, Trì Tụng còn chưa từng nói chuyện sóng hấp dẫn với mình, thế mà lại nói với Bạch Tri Vinh.

Xem cách họ trò chuyện, Tống Trí Hoài gạt đi suy nghĩ về "cuộc chiến giữa người yêu cũ và người yêu hiện tại". Bởi vì anh cảm thấy mối quan hệ giữa người yêu cũ và người yêu hiện tại của mình tốt quá thể đáng rồi.

Bạch Tri Vinh nhắn tin trả lời rất nhanh, giọng điệu đầy trách móc: "Cậu đi đâu vậy? Sao tối nay không dành thời gian cho tôi?"

Tống Trí Hoài: "..." Chết tiệt.

Tất nhiên anh không hề biết Bạch Tri Vinh đang nói việc Trì Tụng vội vã bỏ đi vào phút chót, bỏ anh ta lại ăn tối với Harry.

Lồng ngực phập phồng lửa giận, Tống Trí Hoài tiếp tục giả vờ là Trì Tụng: "Tôi có việc rồi."

Bạch Tri Vinh: "Cậu thì có việc gì? Tống Trí Hoài đến rồi à?"

Tống Trí Hoài: "..."

Tống Trí Hoài chỉ im lặng chốc lát, Bạch Tri Vinh đã hiểu ra: "Ố ồ, thảo nào vui quên lối về luôn. Thôi được, tôi đi cho mèo ăn hộ cậu."

Tống Trí Hoài cau mày, nhận ra mọi chuyện không đơn giản liền đáp: "Cậu có thẻ phòng tôi hả?"

Rồi anh nhận được câu trả lời đầy khinh bỉ từ Bạch Tri Vinh: "Tôi sẽ hỏi lễ tân, đồ ngốc."

Sau tin này, cả hai im lặng một lúc.

Tống Trí Hoài bị nghẹn đến trợn trắng mắt, còn Bạch Tri Vinh ngẫm nghĩ chốc lát rồi oanh tạc bằng tin nhắn.

"Tôi từng mượn thẻ phòng từ lễ tân và cho mèo cậu ăn rồi mà. Cậu không biết tôi mở cửa thế nào à?"

"Cậu là ai?"

"Anh là Tống Trí Hoài?"

Tống Trí Hoài giác ngộ "đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai". Ai cũng sinh ra là con người, lăn lộn bao nhiêu năm rồi thành chiếu rách hết cả.

Anh thở dài đáp: "Là tôi."

Bạch Tri Vinh trả lời ngay trong một giây: "Trì Tụng, xin lỗi nhé, tôi phải chặn cậu một đêm đã."

Bạch Tri Vinh không nhắn thêm gì nữa.

Tống Trí Hoài mở album WeChat người ta ra xem, quả nhiên trống trơn.

Vào Giáng Sinh hai năm trước, khi đợi trước biệt thự nhà họ Tống và thấy Tống Trí Hoài ôm Trì Tụng, Bạch Tri Vinh đã xóa số Tống Trí Hoài, còn đổi số điện thoại và không dây dưa mờ ám gì nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!