Chương 32: (Vô Đề)

Trì Tụng đứng chôn chân, nhìn về phía Tống Trí Hoài.

Lát sau cậu quay người bước đi.

Tống Trí Hoài ngầm hiểu ý, sải bước theo sau.

Trì Tụng cúi đầu đi thoăn thoắt, tới một quán karaoke bình dân nhỏ thì rẽ vào, đi đến quầy khẽ hỏi: "Quán có phòng riêng nhỏ nào không?"

Cô lễ tân đang mải mê với điện thoại, trả lời mà không ngẩng đầu lên: "Có. 30 tệ một tiếng."

Trì Tụng rút ví ra: "Tôi thuê hai tiếng."

Cậu phục vụ bên cạnh dẫn Trì Tụng đến phòng riêng, tiện hỏi luôn: "Anh đi một mình à?"

Trì Tụng khẽ kéo lại khẩu trang, giọng nghe nghèn nghẹt:

"... Hai người. Còn một vị họ Tống lát nữa sẽ tới."

Cậu nhân viên liếc Trì Tụng một cái, lập tức hiểu ý: "Vâng."

Khoảng năm phút sau, Tống Trí Hoài được nhân viên dẫn vào phòng riêng.

Trong phòng đang bật nhạc, nhưng đèn lại tắt.

Cửa phòng vừa đóng lại, Tống Trí Hoài đã bị một người trong bóng tối đẩy ép lên cửa, che kín cả ô kính nhỏ trên cánh cửa.

Trì Tụng đã tháo khẩu trang vội vàng đẩy gọng kính Tống Trí Hoài l*n đ*nh đầu, kiễng chân nhào tới hôn anh. Lúc trước Trì Tụng hôn rất ngoan ngoãn, đầu lưỡi nhỏ luôn nằm yên trong miệng chờ Tống Trí Hoài kiên nhẫn nhẹ nhàng câu ra. Lần này dường như cậu đang bùng nổ với h*m m**n bị dồn nén.

Tống Trí Hoài cảm nhận được chiếc lưỡi nhỏ tinh nghịch lướt qua đôi môi khô khốc của mình. Đầu anh ong lên, nắm lấy cổ tay Trì Tụng xoay người ép cậu vào tường. Cổ tay cậu bị anh khóa chặt, giơ cao trên đầu không thể cử động.

Trì Tụng không còn đường thoát, bị bao phủ bởi cái bóng cao lớn của Tống Trí Hoài. Cậu nhắm mắt theo bản năng, rồi lấy hết can đảm mở mắt ra nhìn thẳng vào anh: "Trí Hoài..."

Tống Trí Hoài hôn mãnh liệt, dữ dằn cắn môi cậu.

Trì Tụng vừa đau vừa sợ, hơn cả là hưng phấn, khẽ r*n r*: "Ưmm"

Trong cơn choáng váng, cậu cảm thấy tay Tống Trí Hoài cởi áo khoác và đặt lên cúc áo sơ mi. Cậu muốn nói "đừng" nhưng lời thốt ra lại trái ngược hoàn toàn với điều trong suy nghĩ: "... Trí Hoài, đừng kéo... cởi, cởi cúc."

Tống Trí Hoài chưa kịp quen với bóng tối đã bị tiếng r*n r* kìm nén của Trì Tụng k*ch th*ch cho toàn thân nóng bừng. Ngón tay anh ấn vào khuy áo thứ hai, cố gắng mở chiếc cúc tròn. Khi đầu ngón tay chạm vào xương quai xanh đẹp đẽ của cậu, anh run lên vì phấn khích.

Trì Tụng chưa gọi bài hát nào nên phòng karaoke chỉ phát nhạc chờ. Cả hai đang cọ vào tường thở hổn hển, một giọng nói đột nhiên vang lên từ tivi: 

"Nói không với đồi trụy, nói không với cờ bạc, nói không với tệ nạn m** d*m – cờ bạc – m* t**."

Trì Tụng: "..."

Tống Trí Hoài: "..."

Cả hai phá lên cười, không làm tiếp nổi nữa.

Tống Trí Hoài buông Trì Tụng ra, ngón tay ch*m r** v**t v* má cậu rồi trượt xuống cằm, khiêu khích trêu chọc: "... Tối nay anh xử em sau."

Nghĩ lại phản ứng bốc đồng lúc nãy, Trì Tụng cúi đầu im lặng, vô cùng xấu hổ.

Thấy phản ứng bất thường của cậu, Tống Trí Hoài chợt nhận ra điều gì đó, vươn tay mò bé Tụng bên dưới.

Trì Tụng trốn không thoát, bị chạm trúng phóc, chỉ đành đứng cứng đờ khép chặt hai chân, hệt như học sinh cấp ba bị chủ nhiệm bắt quả tang yêu sớm vậy.

Sờ xong Tống Trí Hoài còn bóp nhẹ một cái, vừa tức vừa buồn cười: "Em nhạy cảm quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!