Trì Tụng im lặng mỉm cười.
Trong giới giải trí, khả năng tồn tại một người thực sự ngây thơ trong sáng cực kỳ thấp. Đa số người trông đơn thuần vô hại thực ra vẫn hiểu chuyện, chỉ là họ biết cách cư xử mà thôi.
Sau khi móc mỉa Trì Tụng vài lần, một đêm nọ, cửa phòng Bạch Tri Vinh bị gõ.
Anh ta đang ngậm lát bánh mì trong miệng, vừa ăn vừa tranh thủ làm việc. Mở cửa ra, không ngờ lại thấy Trì Tụng mặc áo polo đứng ngay trước cửa phòng.
Bạch Tri Vinh vốn bực bội vì công việc không suôn sẻ, nhìn thấy Trì Tụng càng thêm khó chịu.
Trì Tụng đút tay trong túi quần nhẹ nhàng nói: "Tôi có thể vào được không?"
Bạch Tri Vinh nghĩ: Mình rén quái gì?
Anh ta nghiến răng mở cửa, giậm chân lùi lại nhường đường cho Trì Tụng: "Cậu muốn làm gì?"
Trì Tụng không trả lời, cúi xuống nhấc bình giữ nhiệt và tập tài liệu bên cạnh cửa rồi bước vào.
Bạch Tri Vinh nhìn cậu cảnh giác: "Gì đây?"
Trì Tụng xoa mũi: "Cháo dưỡng dạ dày."
Bạch Tri Vinh không rõ ý cậu, bèn chống tay lên khung cửa ngăn cậu bước vào: "Mang về đi, tôi không ăn đâu."
Trì Tụng nhìn anh ta, đôi mắt hoa đào cong lên ý cười: "Tôi đâu nói là cho anh."
Bạch Tri Vinh: "..."
Oắt con khốn kiếp.
Mặt anh ta tái mét vì nghẹn lời, song rốt cuộc vẫn để Trì Tụng vào: "Nói đi, cậu tới đây làm gì?"
Trì Tụng vẫy tập tài liệu: "Công việc."
Bạch Tri Vinh tưởng Trì Tụng đến gây sự: "... Công việc gì?"
Trì Tụng mở tập tài liệu, bên trong là kịch bản của cậu, mép giấy phủ kín ghi chú dày đặc.
Nhìn thấy kịch bản như vậy, Bạch Tri Vinh không khỏi thầm khen trong lòng. Anh ta đã làm việc nhiều năm trên phim trường, thường xuyên thấy đống kịch bản sạch sẽ hoàn hảo chẳng có vết tích gì như thể đám diễn viên trẻ đó định bán chúng để kiếm tiền.
Trì Tụng lấy điện thoại ra bảo: "Là đàn anh của anh đã thiết kế phục trang phần hai "Ánh Sao Huy Hoàng" phải không? Tôi thấy anh chưa hài lòng với đề xuất của anh ấy. Tôi đã suy nghĩ và thấy anh nói đúng. Tôi thử trưng cầu ý kiến đạo diễn và được chấp thuận rồi. Chúng ta hãy bàn về phong cách tổng thể trước, rồi nhanh chóng tạo phương án khác để tiện cho nhà tài trợ cung cấp trang phục hơn."
Bạch Tri Vinh: "..."
Đập đi xây lại chính là nỗi đau khó nuốt nhất với dân thiết kế.
Trì Tụng hỏi: "Có vấn đề gì không?"
Bạch Tri Vinh nghiến răng ken két: "Không."
Oắt khốn Trì Tụng này làm việc hiệu quả đến bất ngờ. Chỉ trong một tiếng rưỡi, cậu cùng Bạch Tri Vinh rà soát lại toàn bộ những phần cần đối chiếu.
Vỏn vẹn một tiếng rưỡi ấy, Bạch Tri Vinh phát hiện ra hình như cậu không đến nỗi quê mùa lắm, có vài xu hướng thời trang và ý tưởng sáng tạo khá phù hợp với thẩm mỹ mùa này.
Hừ, chắc do ở cạnh Trí Hoài lâu rồi nên được thơm lây thôi.
Thảo luận công việc xong, Trì Tụng lịch sự đứng dậy ra về.
Cậu ra gần tới cửa, Bạch Tri Vinh mới để ý thấy chiếc bình giữ nhiệt còn trên bàn: "Ê, bình của cậu kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!