Chương 3: (Vô Đề)

Trì Tụng gọi điện cho chị Lý – người đại diện lúc đó của mình – hỏi xem có nên đi không.

Nghe xong, chị Lý mừng rỡ nói: "Thằng ngố này, tối nay nhớ ăn mặc chỉnh tề vào, tinh ý lên! Vận may của cậu sắp tới rồi đấy!"

Thôi được rồi, sếp vẫn là sếp, ông lớn thì mãi là ông lớn.

Trì Tụng đi và thật sự đổi vận. Cậu gặp Tống Trí Hoài, bắt được vận mệnh lớn nhất đời mình.

Thế nhưng cá mặn hoàn cá mặn, Trì Tụng vẫn mãi là Trì Tụng.

Theo lời chị Lý: "Sếp Tống nắm biết bao nguồn lực trong tay, tùy tiện rót chút tài nguyên là nâng được cả chó thành ngôi sao. Cậu qua lại với sếp Tống lâu vậy rồi, sao vẫn chả khá hơn chút nào thế?"

Song đúng là vận may chưa mỉm cười với Trì Tụng, cậu vẫn đang miệt mài phấn đấu trong nhiều bộ phim tệ hại. Còn chị Lý từng ví cậu như một con chó thì ít lâu sau đã không còn là người đại diện của cậu nữa.

Từ khi theo chị Lý, ngày tháng của Trì Tụng chẳng mấy dễ chịu. Chị ta quản lý cả lô nghệ sĩ từ hạng ba tới hạng mười tám, đặc biệt thiên vị mấy người tươi non mơn mởn. Với loại tuy còn trẻ nhưng đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm sớm thành cáo già như Trì Tụng, chị Lý hoàn toàn chẳng nảy sinh nổi chút ý muốn che chở nào.

Theo quan điểm của chị ta, cố gắng dẫn dắt sự nghiệp cho kẻ tùy hứng làm bậy như Trì Tụng là hoàn toàn lãng phí nguồn lực. Chín năm trước cậu có thể tùy tiện vứt bỏ danh tiếng đang huy hoàng. Nếu chị ta dày công bồi dưỡng cậu rồi cậu đột nhiên quyết định học thạc sĩ hay tiến sĩ, thì tất cả công sức của chị ta đều cho chó ăn hả.

Trì Tụng hiểu tâm tình của chị Lý nên cậu lặng lẽ làm việc, không muốn gây thêm rắc rối cho người khác.

Cho đến một ngày, chị ta không thể chịu đựng sự nghiệp chìm nghỉm này thêm nữa, chủ động tuồn tin cho một studio rằng "nghi ngờ Trì Tụng bị bao nuôi", vừa để đánh bóng tên tuổi Trì Tụng, cũng nhằm kéo thêm độ chú ý cho bộ phim mới của cậu.

Thế nhưng tin sốc này chưa kịp rò rỉ đã đến tai Tống Trí Hoài.

Chiều hôm đó, chị Lý từ chức.

Bộ phim truyền hình có một ngôi sao hạng ba dựa dẫm vào ông chủ giàu có là cơ hội thử vai cuối cùng chị Lý để lại cho cậu trước khi rời đi.

Trì Tụng mang kịch bản đến địa điểm thử vai, tòa nhà Kim Bôi. Khi cậu đến, đã có sáu bảy người đợi sẵn ở cửa. Cậu chọn một chỗ ngồi và chuẩn bị nhập vai.

Một ngôi sao hạng ba còn ôm mộng tưởng trong lòng đến gặp ông chủ của mình, cầu xin một cơ hội để thực hiện ước mơ.

Lúc này ông chủ không chỉ là một ông chủ nữa, mà là niềm hy vọng duy nhất của ngôi sao, một mảnh gỗ trôi dạt mà cậu cuối cùng cũng tìm thấy trong sự nghiệp đầy sóng gió của mình. Cậu mặc bộ quần áo đẹp nhất, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất, sợ ngay cả một hạt bụi trên giày cũng có thể làm hỏng ấn tượng đầu tiên.

Biết đâu lần này có thể thành công? Biết đâu lần này, cậu cuối cùng cũng có cơ hội diễn xuất cho tử tế?

Nửa tiếng sau, Trì Tụng khóc như tró chếc* bước ra khỏi phòng thử vai. Cậu vừa lau nước mắt ngắn dài, vừa gọi điện cho Tống Trí Hoài: "... Trí Hoài, em nhập vai quá rồi, phải làm sao đây?"

Ngài Tống tình cờ đang họp gần đó, vội đánh nhanh thắng nhanh kết thúc cuộc họp, chưa tới mười lăm phút đã đến bên cạnh Trì Tụng.

Lúc ấy Trì Tụng đang đứng trong góc bãi đỗ xe ngầm trống trải, cúi đầu trùm mũ áo hoodie nghịch điện thoại, chóp mũi vẫn còn đỏ ửng.

Tống Trí Hoài bước ra khỏi xe, chẳng nói gì mà dịu dàng ôm chầm lấy cậu.

Trì Tụng ngại ngùng cúi đầu, khẽ giãy ra: "Được rồi, thôi mà, đừng để ai nhìn thấy."

Nói xong, cậu vội vàng dúi điện thoại vào tay Tống Trí Hoài: "Em vừa tích đủ 10 lượt rút, mau rút  ra SSR hộ em đi."

Tống Trí Hoài: "..."

10 lần quay, 10 con R.

Vận rủi này làm Trì Tụng càng chán nản.

Giải sầu thế nào? Hôn hôn chứ sao.*

Sau khi về nhà, Tống Trí Hoài đi gọt hoa quả, định làm một đĩa hoa quả thập cẩm để khao Trì Tụng.

Vốn dĩ Trì Tụng định tự làm, nhưng vừa thay đồ ngủ xong thì nhận được cuộc gọi của Lưu Triệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!