Chương 29: (Vô Đề)

Người đàn ông mặc áo măng tô nhạt màu, quàng chiếc khăn lông lạc đà mỏng. Gu thời trang rất tốt nhưng anh ta lại quá gầy, cả người trông như một cây cung bị gọt giũa quá mức, căng chặt và sắc lạnh đến mức khắc nghiệt.

Anh ta nhìn chằm chằm Trì Tụng với sắc mặt cực kỳ khó coi.

Thái Tình Tình đánh hơi thấy mùi không ổn, cầm một chiếc bánh pudding nho hỏi Trì Tụng: "Hai người quen nhau à?"

Trì Tụng cười gượng gạo: "... Ừm, từng gặp nhau."

Ở cửa nhà Tống Trí Hoài.

Trước khi quen Trì Tụng, Tống Trí Hoài được xem là cực phẩm trong giới gay. Đại khái vì đối tượng tiềm năng nhiều như lông hồng mà anh khá thận trọng trong việc chọn lựa.

Bạch Tri Vinh đứng trước mặt cậu là bạn trai thứ hai của Tống Trí Hoài.

Anh ta là một chuyên gia thiết kế thời trang. Do bệnh nghề nghiệp nên khó tránh khỏi thói kén chọn bắt bẻ. Ngay từ ngày đầu mới quen đã chê bai Tống Trí Hoài đủ điều. Tống Trí Hoài vốn chưa có tình cảm sâu đậm gì với anh ta, không chịu nổi kiểu bới lông tìm vết đó nên nhanh chóng đề nghị chia tay.

Song Bạch Tri Vinh lại thực sự rung động với Tống Trí Hoài, nhất quyết không chịu chia tay, nhiều lần dây dưa níu kéo, mỗi dịp lễ Tết còn gửi tin nhắn thăm hỏi đầy vẻ ai oán đa tình.

Bản thân Tống Trí Hoài ghét kiểu dây dưa dính dấp còn vương tơ lòng đó, nhất là sau khi đã yêu Trì Tụng.

Đêm Giáng Sinh năm kia, khi hai người vừa xác nhận quan hệ chưa lâu, cũng là lúc Trì Tụng mới chuyển vào nhà anh. Tắm xong bước ra, Trì Tụng thấy đồ ngủ trong tủ của mình bị mang đi giặt rồi, bèn mặc tạm bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Tống Trí Hoài, lững thững đi ra phòng khách.

Cậu thấy anh ngồi trên sofa nhíu mày nhắn tin, trông khá bực bội.

Trì Tụng chân trần bước tới: "Sao thế?"

Rõ ràng Tống Trí Hoài đang cố kìm nén cơn giận, nhìn thấy Trì Tụng mới dịu đi. Anh đặt điện thoại xuống, kéo cậu ngồi vào lòng và hôn lên mũi cậu: "Vợ ơi, anh cần nói với em một chuyện."

Trì Tụng vừa tắm xong trông ngoan ngoãn lạ thường, cứ như một chú cừu non: "Ừm?"

Sợ Trì Tụng sẽ nổi giận, Tống Trí Hoài cẩn thận cân nhắc từng lời trước khi nói: "Bạn trai cũ nhắn tin rủ anh đi chơi."

Trì Tụng hơi khó chịu, nói nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết: "Đừng để ý đến anh ta."

Tống Trí Hoài ôm chặt eo cậu, sợ vợ mình tức quá bỏ đi: "Yên tâm, đừng lo, anh đã nói với cậu ta là anh có em rồi... Em muốn xem điện thoại anh không?"

Trì Tụng nghĩ ngợi rồi lắc đầu. "Mắt thấy tâm phiền. Em tin anh."

Tống Trí Hoài ném điện thoại sang bên cạnh, tháo kính ra ôm hôn dồn dập đến lúc Trì Tụng thở hổn hển mới bế cậu lên giường.

Hai người đã lên kế hoạch đi chơi kín ngày hôm sau, bao gồm trò giải đố, chơi điện tử và xem phim, nên họ chỉ đùa giỡn nhẹ nhàng chút trước khi ngủ sớm.

Tới nửa đêm, Tống Trí Hoài đã ngủ được gần hai tiếng bị Trì Tụng đánh thức. Anh hơi bực bội mở mắt ra, đối diện với ánh mắt Trì Tụng.

Trong bóng tối, đôi mắt cậu vẫn sáng như hai ngôi sao nhỏ: "... Trí Hoài, cho em xem điện thoại được không? Em vẫn muốn xem."

Thấy vẻ mặt vừa bứt rứt vừa mong đợi của Trì Tụng, Tống Trí Hoài hết bực luôn.

Cậu thao thức đến tận bây giờ vì tin nhắn đó ư?

Tự tưởng tượng cảnh vợ iu trằn trọc trên giường, ghen tuông không ngủ nổi, sự đáng yêu ấy làm tim anh mềm nhũn.

Anh nheo mắt đưa điện thoại cho cậu: "Đây, xem đi."

Rồi anh lẩm bẩm: "Có phải em không biết mật khẩu đâu, tự lấy xem là được rồi còn gì?"

Trì Tụng đỏ mặt.

Cậu cũng cảm thấy không ổn. Cậu đã nói sẽ tin tưởng Trí Hoài, nhưng vừa nghĩ đó là tin nhắn từ bạn trai cũ của Trí Hoài, cậu lại bồn chồn bất an. Dẫu vậy, gia giáo không cho phép cậu lén lút xem, phải có sự đồng ý của Tống Trí Hoài mới được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!