Thái độ của mẹ dịu đi rồi.
Đối với Trì Tụng, chuyện tốt nhất trên đời cũng chỉ đến thế mà thôi. Cậu vui sướng đến tận lúc vào bệnh viện thăm cháu trai vẫn còn lâng lâng. Tới mức Trì Dương phải hỏi anh có chuyện gì vui hả, sao lại toe toét thế này?
Trì Tụng cười tít mắt: "Thật à? Anh lộ liễu thế sao?"
Trì Dương: "..."
Tống Trí Hoài mỉm cười nắm lấy tay Trì Tụng: "Không có gì, chỉ là em ấy vừa rút được Yêu Đao Cơ thôi."
Trì Dương: "..."
Trì Dương nghĩ thầm: Thế Tống Trí Hoài anh cũng tươi rói vậy làm gì?
Bầu không khí gay lộ giữa Trì Tụng và Tống Trí Hoài bị xua tan bởi sự xuất hiện của cha Trì vừa mua bữa sáng về.
Cha Trì là người kín đáo, không giỏi giao tiếp. Thấy Tống Trí Hoài, dường như ông còn căng thẳng hơn cả anh. Ông đứng bên giường xoa xoa tay một lát mới lịch sự chào hỏi: "Cậu đến rồi."
Tống Trí Hoài đứng dậy định mời ông ngồi, nhưng ông lúng túng từ chối: "Cậu ngồi đi, cậu ngồi đi. Cậu là lãnh đạo của Tiểu Trì mà."
Nghe cha nói thế, Trì Tụng bỗng đỏ mặt.
Có hôm ở nhà buồn chán, hai người bèn chơi trò nhập vai.
Tống Trí Hoài mặc bộ âu phục len ba mảnh tiêu chuẩn đè Trì Tụng dưới thân, mờ ám luồn tay vào mái tóc cậu: "Lãnh đạo muốn chơi luật ngầm với em. Em muốn nói gì không?"
Trì Tụng rụt rè hỏi: "Lãnh đạo có tăng lương không ạ?"
Tống Trí Hoài suy nghĩ một lát, lạnh lùng đáp với vẻ keo kiệt: "Không tăng lương, nhưng có một phúc lợi dành riêng cho nhân viên mà chỉ em mới được nhận."
Ngay sau đó, Trì Tụng nhận được phúc lợi vô cùng hào phóng do đích thân lãnh đạo trao tặng. Cậu xúc động đến rơi lệ, liên tục bảo đủ rồi thôi đủ rồi, em sẵn sàng phục vụ lãnh đạo miễn phí cả đời.
Những trải nghiệm kiểu này nhiều đến mức bây giờ chỉ cần nghe thấy hai chữ "lãnh đạo" là Trì Tụng có phản ứng sinh lý.
Cha Trì và Tống Trí Hoài lịch sự nhường nhau cả buổi rốt cuộc cũng ngồi xuống. Sau vài lời gượng gạo, Tống Trí Hoài nhận ra cha vợ mình quả thực không giỏi ăn nói. Tiện có cuộc gọi công việc, anh xin phép ra ngoài nghe điện thoại.
Tống Trí Hoài vừa rời khỏi, bầu không khí ngượng ngập đến mức sắp đông cứng mới dịu bớt.
Trì Dương thì thầm với Trì Tụng: "Anh ơi, lúc em đưa Mai Mai về nhà, cha cũng phản ứng y hệt. Vừa ngồi xuống đã hỏi em ấy ba lần "Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?", hai lần "Con có muốn uống trà không?"
Cha Trì xấu hổ lườm Trì Dương, nghĩ ngợi chốc lát rồi quay sang Trì Tụng bảo: "Tiểu Tụng, cha có chuyện này chắc là hơi phiền phức, không biết có tiện cho con không..."
Trì Tụng: "Cha cứ nói đi ạ."
Cha Trì: "Sau khi mang thai, Mai Mai dành phần lớn thời gian nghỉ ngơi ở nhà ngoại. Bây giờ đã sinh, tất nhiên cha mẹ phải chăm sóc con bé. Nhưng còn Đại Trung thì sao? Dẫu chúng ta chưa bỏ qua một mũi tiêm phòng nào, nhưng nếu nó mang mầm bệnh gì thì lại không tốt với đứa bé... Nó đã sống ở nhà mình nhiều năm rồi, đem cho người ta sợ nó sẽ không quen, mà cha mẹ cũng không nỡ, nên là..."
Đến đây ông khựng lại, rồi nói tiếp với vẻ là lạ: "Con thử bàn với sếp Tống xem lần này có thể đón Đại Trung về nuôi cùng Anh Tuấn không?"
Trì Tụng vui vẻ đáp: "Vâng ạ."
Nghe xong, vẻ mặt ông phức tạp như muốn nói "hóa ra hai đứa thực sự sống chung rồi."
Trì Tụng: "..."
Cậu nghi ngờ mình bị cha bẫy.
Cha Trì đưa giấy chứng nhận tiêm phòng đã chuẩn bị từ tuần trước cho Trì Tụng, rồi ra ngoài lấy nước nóng cho Mai Mai.
Tống Trí Hoài vừa nghe điện thoại xong, tình cờ gặp ông đang cầm phích nước ở hành lang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!