Chương 27: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, Tống Trí Hoài bị mái đầu mềm mại dụi tỉnh ngủ.

Trì Tụng tóc rối bù ngoan ngoãn nép mình trong vòng tay anh gọi khẽ: "... Trí Hoài."

Tống Trí Hoài hết bực, hôn lên trán cậu: "Chào buổi sáng."

Nói xong, anh lơ mơ cầm lấy điện thoại Trì Tụng, thuần thục nắm lấy tay cậu mở khóa bằng vân tay: "Em tích đủ ngọc chưa? Anh rút giúp em mười lượt."

Trì Tụng ngạc nhiên: "Sao anh biết?"

Tống Trí Hoài day day thái dương: "Em tích được 1000 ngọc mỗi tuần. Từ lần trước, chẳng phải đã một tuần rồi sao?"

Trì Tụng vui mừng khôn xiết: "Anh nhớ thật hả?"

Tống Trí Hoài ôm đầu cậu xoa xoa: "Phí lời."

Anh nắm lấy cổ tay Trì Tụng bảo: "Em quay đi."

Trì Tụng khá ngượng ngùng: "Em xui lắm..."

Tống Trí Hoài thổi vào lòng bàn tay rồi nắm chặt cổ tay Trì Tụng hơn chút: "Không sao đâu, có anh đây rồi."

Trì Tụng cười ngọt ngào ngốc nghếch, bắt đầu rút thẻ với sự phù hộ của Tống Trí Hoài.

Thẻ đầu tiên hiện lên là Yêu Đao Cơ.

Trì Tụng: "..."

Tống Trí Hoài "ồ" một tiếng: "Chẳng phải là thẻ SSR mà em muốn nhất sao?"

Trì Tụng: "..."

Lẽ ra phải rất vui mừng nhưng xui xẻo thế nào lại nhớ đến lời thề đêm qua, Trì Tụng buồn bã ném điện thoại sang bên cạnh, khẽ lẩm bẩm: "... Không muốn nữa."

Tống Trí Hoài bất ngờ với phản ứng của cậu: "Có chuyện gì thế?"

Trong ký ức của anh, từ khi bắt đầu chơi trò chơi này, Trì Tụng đã ngày ước đêm mong được sở hữu một thẻ Yêu Đao Cơ.

Vào ngày sinh nhật năm ngoái của Trì Tụng, anh hỏi cậu muốn gì, mắt cậu lấp lánh hẳn lên, nói muốn có một Yêu Đao Cơ.

Tống Trí Hoài còn ghen với Yêu Đao Cơ suốt hai ngày vì chuyện đó.

Anh nghĩ lại, gần đây không có chuyện gì làm Trì Tụng buồn cả. Mới hôm qua cậu còn hào hứng bảo cuối cùng cũng có một đứa cháu trai để bế. Suy đi tính lại, Tống Trí Hoài tưởng chuyện anh uống rượu hôm qua đã làm Trì Tụng buồn.

Anh kiên nhẫn dỗ vợ: "Anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng không uống rượu nữa."

Trì Tụng lắc đầu: "Không phải chuyện uống rượu."

Giờ thì Tống Trí Hoài thực sự bối rối. Anh vuốt tóc Trì Tụng hỏi: "Thế sao em không vui khi rút được Yêu Đao Cơ?"

Trì Tụng ngẩng mặt khỏi vòng tay anh dịu giọng: "... Em muốn anh cơ."

Tống Trí Hoài: "..."

Giọng cậu mềm mại đến nỗi anh cảm thấy như thể tim mình bị hàm răng nhỏ xíu của thú cưng khẽ cắn một cái, vừa ngứa ngáy vừa dễ chịu.

Trì Tụng nhận thấy ánh mắt Tống Trí Hoài hơi lạ nên vội vàng giải thích: "Không, ý em không phải vậy. Em không muốn... ứm~"

Thấy cậu càng gỡ càng rối, Tống Trí Hoài dịu dàng hôn môi, chặn kín mọi lời nói của cậu. Tới khi thân thể nằm dưới anh nóng lên, mềm nhũn mặc anh x** n*n, anh mới ngồi thẳng dậy véo má đang nóng bừng của cậu: "... Anh biết rồi, em không cần phải giải thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!