Chương 26: (Vô Đề)

Khi Trì Tụng hớt ha hớt hải về tới nơi, đứa cháu trai mềm mại thơm tho của cậu đã ngủ say trong nôi.

Trì Tụng vô cùng yêu trẻ con, mắt cậu sáng lên khi nhìn thấy cục cưng mũm mĩm hồng hào: "... Ỏoo, đáng yêu quá!"

Mai Mai tựa vào gối nghỉ ngơi, Trì Dương ngồi cạnh gọt trái cây nghe thấy bèn tiếp lời: "Nhăn nheo như khỉ con ấy. Anh đừng khen quá."

Sự cưng chiều trong mắt Trì Tụng sắp tan chảy đến nơi. Cậu chăm chú nhìn khuôn mặt đứa trẻ nói: "Vớ vẩn, bé con đẹp biết bao... Anh có thể bế cháu được không?"

Mai Mai: "Được chứ."

Trì Tụng xắn tay áo lên, cẩn thận bế sinh linh bé nhỏ mềm mại như không xương ra khỏi nôi. Động tác cậu rất nhẹ nhàng, bé con thoải mái chép chép miệng, thậm chí không hề tỉnh giấc.

Trì Dương cẩn thận bóc vỏ mỏng của quả kiwi, cắt thành từng miếng nhỏ, ngâm vào nước ấm, dùng tăm đút cho Mai Mai ăn, nói: "Em cứ yên tâm để anh ấy bế em bé. Hồi nhỏ chơi trò gia đình, anh ấy thích đóng vai mẹ lắm, còn ôm gối học bế em bé đúng cách trước tivi. Mẹ luôn bảo con anh ấy sau này sẽ rất may mắn..."

Bị Mai Mai lặng lẽ liếc một cái, Trì Dương mới nhận ra mình lỡ lời bèn vội lắp bắp: "Anh, em..."

Trì Tụng chẳng hề bận tâm, cậu ôm bé con bảo: "Anh và Trí Hoài đã bàn bạc rồi. Về sau mọi việc ổn thỏa, bọn anh sẽ thường xuyên đến trung tâm nuôi trẻ làm từ thiện."

Mai Mai ngạc nhiên hỏi: "Anh không định nhận nuôi một đứa sao?"

"Hiện tại ở trong nước, các cặp đôi đồng giới không được phép nhận nuôi trẻ em."

Trì Tụng mạnh dạn hôn bé con trong tay như thể đang cắn một miếng kẹo bông gòn, vẻ mặt cậu ngọt ngào rạng rỡ: "Trí Hoài bảo anh đừng lo, sau này anh sẽ có nhiều em bé để bế."

Trì Dương: "..."

Cậu cảm thấy bị anh trai khoe ân ái vào mặt.

Xương đứa bé mềm mại, Trì Tụng hiếm khi bế trẻ con thật, không rõ lực tay mình nặng nhẹ thế nào nên không dám bế quá lâu. Được một lát, cậu nhẹ nhàng đặt bé xuống, ghé vào bên nôi chọt má nó hồi lâu, tận hưởng chán chê sự mềm mại mới mãn nguyện hỏi: "Cha mẹ đâu rồi?"

Trì Dương: "Cha mẹ Mai Mai ở lại chăm sóc cả ngày hôm qua, vừa mới về; hôm kia cha đi tụ hội với bạn cũ ở xa, chắc mới nghe tin và đang trên đường về; mẹ thì về nhà gom mấy bộ quần áo cũ của chúng ta để cắt may thành tã cho em bé, bảo là vừa mềm vừa thoải mái."

Cậu dừng lại rồi hỏi: "Anh, Tống Trí Hoài đâu?"

Trì Tụng nhìn em bé đầy trìu mến: "Chắc là đi gặp viện trưởng rồi. Nợ người ta một ân tình giờ phải cảm ơn. Còn bảo anh không cần đi theo, cứ đến thăm em bé đi."

Trì Dương ngạc nhiên: "Hắn cũng đến à?"

Trì Tụng gật đầu: "Anh ấy bảo để anh về một mình không yên tâm."

Trì Dương: "..."

Thấy vẻ mặt cạn lời của em trai, Trì Tụng nhận ra mình hơi quá mức, ngượng ngùng bảo: "... Ừm, bình thường anh không hay thể hiện tình cảm trước mặt người khác đâu, nhưng với em thì thoải mái hơn nên... Anh sẽ cố gắng kiềm chế, được không?"

Trì Dương mềm lòng ngay: "Được, được thôi, cứ khoe đi!"

Mai Mai có ấn tượng tốt với Tống Trí Hoài, thêm lần này được giúp đỡ nên cô ngại ngùng nói: "Bảo anh ấy đến thăm em bé đi, để em tự mình cảm ơn anh ấy."

Trì Tụng định nói gì đó thì mẹ Trì xách một túi quần áo bước vào.

Cậu gọi: "Mẹ."

Thấy Trì Tụng ở đó, vẻ mặt bà cứng lại trong giây lát, đặt túi quần áo xuống thờ ơ hỏi: "Chạy về làm gì?"

Cảm nhận được sự xa cách mơ hồ của mẹ, Trì Tụng hơi khổ sở trong lòng nhưng vẫn gượng cười: "Tất nhiên con phải đến thăm chứ, để cháu trai nhỏ nhận mặt bác của nó."

Trì Dương chủ động bước tới đỡ lời giúp Trì Tụng: "Mặt anh còn khó nhận sao? Đợi anh nổi tiếng, tivi chiếu phim của anh mỗi ngày. Chuyển kênh, lại là anh. Chuyển kênh tiếp, vẫn lại là anh, còn sợ đứa nhỏ không nhận ra anh sao?"

Rồi cậu quay sang mẹ Trì: "Mẹ, mẹ nói chuyện với bác sĩ Tạ rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!