Một tiếng sau, tay Trì Tụng mỏi nhừ.
Nhưng đám đông vây quanh cậu chẳng hề thưa bớt, thậm chí còn đông hơn.
Hóng hớt là bản năng loài người. Nhiều người còn không biết chuyện gì đang xảy ra trước khi chen vào, chỉ nghe loáng thoáng bên trong có ngôi sao tên Trì Tụng.
Thật ra lắm người chẳng biết Trì Tụng là ai, gặp ngôi sao thì cứ xin chữ ký thôi. Bản thân không cần thì rao bán trên mạng, biết đâu còn được giá tốt.
Người người cố tận dụng cơ hội vặt lông ngỗng, chỉ khổ cho Trì Tụng sắp trụi lông.
Trời nóng nực, Trì Tụng bị bao quanh bởi nhiều vòng người, lưng ướt đẫm mồ hôi vì ký tặng. Nhưng cậu bẩm sinh tốt tính, mọi người yêu cầu viết lời nhắn thì cậu sẽ viết cẩn thận từng nét, ký xong còn đưa bằng cả hai tay và lịch sự nói "cảm ơn".
Điều duy nhất khiến cậu không vui là đã bị kẹt ở đó quá lâu, thức ăn trong cặp lồng sắp nguội mất rồi.
Ký thêm mười lăm phút nữa, lưng và đầu gối Trì Tụng bắt đầu mỏi nhừ, chân phải run nhẹ.
Ngay lúc ấy một chiếc xe từ từ tiến lại, khi đến gần đám đông, cửa sổ bên ghế lái hạ xuống.
Khuôn mặt hệt như giáo viên ngữ văn của Chu Á Minh xuất hiện.
Chị gọi to: "Trì Tụng, cậu tổ chức buổi ký tặng đấy à? Có biết mấy giờ rồi không?"
Như gặp được cứu tinh, Trì Tụng "dạ" một tiếng đầy đáng thương.
Chu Á Minh bước xuống xe nói với đám đông: "Rất xin lỗi mọi người, tối nay Trì Tụng phải tham gia một buổi đọc kịch bản. Tôi đến đón cậu ấy."
Nói xong, cô bình tĩnh vẫy tay: "Còn không mau lên?"
Trì Tụng biết tối nay không có buổi thảo luận nào, hẳn là chị đã nghe ngóng được tin tức nên tới cứu cậu.
Xét thấy nếu không chuồn lẹ sẽ bị kẹt ở đây cả đêm, Trì Tụng thuận đà nghe theo, ngoan ngoãn lên xe với chị.
Trước khi đi, cậu xin lỗi những người đã đợi khá lâu: "Xin lỗi mọi người nhé."
Đa số người vây quanh không biết Trì Tụng là ai, nhưng thái độ cậu rất ôn hòa lịch sự nên chẳng ai phàn nàn cả, họ vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt.
Một bác gái cầm chữ ký vừa xin được, lẩm bẩm: "Trì Tụng là ai nhỉ? Tên nghe quen quá, có phải từng đóng phim gia đình nào không?"
Trì Tụng rùng mình, sợ bà sẽ thực sự nhớ ra, liền chộp lấy cặp lồng khom lưng lẻn sang phía ghế phụ, mở cửa xe chui vào.
Sợ quá, chuồn chuồn lẹ.
Ngồi yên ổn rồi Trì Tụng mới nhận ra đầu gối mình đau nhức, ngay cả gập lại cũng khó khăn.
Chu Á Minh đánh lái, đưa cậu thoát khỏi nơi phiền phức này.
Cậu cẩn thận nhấc chân phải lên cử động nhẹ nhàng: "Cảm ơn chị Á Minh."
Chu Á Minh im lặng mỉm cười.
Giọng nói hơi âm u truyền tới từ băng ghế sau: "Không cảm ơn anh à?"
Trì Tụng hoảng hốt, quay đầu lại thấy Tống Trí Hoài thâm trầm ngồi ngay sau ghế lái, nở nụ cười như có như không nhìn cậu.
Chu Á Minh liếc qua gương chiếu hậu, nói với Tống Trí Hoài: "Cảm ơn vì đã cho tôi tan làm sớm."
Tống Trí Hoài khẽ đưa tay đẩy gọng kính vàng: "Việc nên làm thôi."
Mười lăm phút trước, Tống Trí Hoài hơi mệt mỏi vì xem xét tài liệu, bèn đi đến cửa sổ sát sàn để ngắm cảnh đêm, rồi vô tình nhìn thấy đám đông tụ tập trước tòa nhà văn phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!