Vụ việc như một cú tát mạnh vào mặt tất cả fan từng ủng hộ Bạch Thiếu Đỉnh.
Chỉ còn cực ít fan cố gắng cứu vãn tình hình, liên tục spam bình luận "Chắc chắn là ảnh giả" và "Làm ơn tập trung vào tác phẩm, rời xa đời tư của Đỉnh Đỉnh".
Song tất cả đều vô ích.
Nhiều fan nhận ra hộp quà họ gửi đã bị vứt vào thùng rác, trái tim mong manh tan vỡ hoàn toàn, Weibo lại biến thành hiện trường fan từ bỏ idol.
Bầu không khí tràn ngập sự hả hê.
Cứ vậy, tin tức tiêu cực về Bạch Thiếu Đỉnh lấn át tin tiêu cực về Trì Tụng, chẳng còn mấy ai quan tâm liệu có phải Trì Tụng đang cố ý lăng xê hay giẫm đạp Bạch Thiếu Đỉnh để leo lên không.
Xét cho cùng, do Bạch Thiếu Đỉnh ngu thì chết.
Cùng lúc đó, các trang web chuyên phao tin đồn như Tianya bắt đầu đăng những bài kiểu: "Nhân dịp phốt Bạch Thiếu Đỉnh vứt bỏ quà của fan, cùng bàn về những thần tượng thực sự nâng niu fan của mình".
Ở hàng đầu có người đề xuất trước, nói mình là người trong giới nên biết vài chuyện. Có một ngôi sao nhí vừa nổi lại gần đây thôi, hồi nhỏ được đông đảo người thích nên nhận được nhiều thư lắm, cậu đã tận tâm và nghiêm túc trả lời từng bức thư một. Ra nước ngoài học chín năm, đến tận bây giờ vẫn duy trì viết thư với vài người trong số đó.
Những fan ngày xưa không còn theo đuổi thần tượng nữa mà đều có cuộc sống riêng, song họ đã sớm trở thành bạn thân thiết với ngôi sao nhí đó rồi, ít nhất mỗi năm sẽ gặp nhau hai lần, thỉnh thoảng vẫn gửi bưu thiếp và quà cho nhau đến tận giờ.
Lướt tới bài này, Trì Tụng tức cái bụng.
Rất ít người thân thiết biết chuyện cậu vẫn giữ liên lạc với fan từ hồi nhỏ, Lưu Triệt là một trong số đó.
Quả nhiên, lát sau Trì Tụng gọi điện qua, Lưu Triệt cười hớn hở như ong tay áo: "Mau khen tôi đi! Khen nhanh lên!"
Trì Tụng bất lực: "Được được được, khen cậu."
Lưu Triệt đắc ý dào dạt: "Cậu nợ tôi một ân tình nhé. Lần sau nhớ mời tôi ăn đấy."
Trì Tụng liếc nhìn giờ đăng bài: "Mới đăng mười phút trước mà cậu đã gõ được cả đoạn dài thế hả?"
Lưu Triệt: "Tay tôi nhanh lắm. Phục không? Gọi papa đi."
Trì Tụng: "Hứ."
Lưu Triệt: "..."
Hắn cảm thấy Trì Tụng đã lăn lộn với Tống Trí Hoài lâu đến nỗi ngay cả tiếng hứ cũng gay lòi ra rồi.
Hồi mới gặp Trì Tụng, Lưu Triệt đâu ngờ nam sinh thanh tú ngoan ngoãn ấy về sau lại cong vòng thế này.
Lần đầu tiên thấy Trì Tụng trả lời thư của fan, hắn nằm trên giường hỏi: "Này Nhóc Tụng, cậu làm gì vậy?"
Trì Tụng cúi đầu nói: "Viết thư cho bạn."
Lưu Triệt cười mờ ám: "Thời buổi này rồi còn cổ lỗ sĩ vậy nữa, viết cho bạn gái hả?"
Trì Tụng ngẩng đầu lên mỉm cười: "Không, là cho một cậu trai."
Mắt Lưu Triệt sáng rực lên, ngồi bật phắt dậy: "Ố ồ, Nhóc Tụng, tôi không nhận ra đấy."
Trì Tụng không ngây thơ, chỉ cần nhìn mắt Lưu Triệt là đoán được hắn đang nghĩ gì: "Người ta là fan của tôi."
Lưu Triệt: "Ồ, không phải cậu định... đệt."
Trì Tụng ôn hòa giải thích: "Không, cậu ấy nhỏ hơn tôi chút, năm nay thi đại học nên rất căng thẳng. Chúng tôi đã là bạn qua thư nhiều năm rồi."
Lưu Triệt "ồ" một tiếng rồi nghĩ thầm: Chán thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!