Chương 2: (Vô Đề)

Trì Tụng thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ trang web tung ảnh chỉ là một trang giải trí nhỏ, không quen biết cậu hay hiểu rõ Chu Tử Kỳ.

Chu Tử Kỳ không phải là ngôi sao mới nổi. Cô ấy là Chu Tề, ngôi sao nhí từng đóng chung với cậu trong bộ phim truyền hình gia đình "Đến Và Đi". Vì sau đó không nhận được vai diễn nào thực sự nổi bật nữa nên cô còn nhờ chuyên gia sửa tên để đổi vận may. Mãi đến mùa hè năm ngoái, khi bộ phim truyền hình đề tài gián điệp cô đóng chính bất ngờ nổi tiếng, cô mới được công chúng chú ý trở lại.

Chu Tử Kỳ cũng là bạn thân trong ngành của Trì Tụng. Hôm qua cô chia tay bạn trai nên tìm đến cậu để mắng mỏ tên đàn ông khốn nạn suốt ba tiếng đồng hồ, còn khóc ướt sũng áo giữ nhiệt của cậu luôn. Đưa bạn thời thơ ấu say xỉn đến khách sạn xong xuôi, cậu mới về nhà thay đồ.

Nghe Trì Tụng kể đầu đuôi câu chuyện, mẹ Trì chẳng mấy vui vẻ.

"Tiểu Tụng, hôm qua em trai con dẫn bạn gái về nhà, bảo định cưới ngay sau khi tốt nghiệp làm mẹ hết cả hồn. Rồi tối qua mẹ lại mơ thấy con. Với công việc của con, chắc được gặp nhiều cô gái xinh đẹp lắm nhỉ. Dành thời gian tìm người con thích rồi dẫn về nhà nhé. Mấy năm nay mẹ tốn nhiều tiền mừng cưới lắm rồi, chỉ đợi đến lúc con và A Dương kết hôn để thu hồi vốn thôi đấy."

Trì Tụng dở khóc dở cười: "Mẹ nói ít thôi, mặt nạ sắp rơi rồi kìa."

Tống Trí Hoài túm lấy mắt cá chân Trì Tụng, cù lét lòng bàn chân cậu.

Trì Tụng rất sợ nhột nên đạp anh như thỏ, sơ sẩy thế nào lại đưa cả hai chân vào lòng bàn tay gian ác của ngài Tống. Thỏ Trì cà giựt cà tưng hòng thoát khỏi Tống Trí Hoài, nước mắt trào cả ra nhưng vẫn cố nói với mẹ: "Dạo này trời càng ngày càng lạnh, phế quản của mẹ lại không tốt. Mẹ mua lê mùa thu đun với đường phèn đi ạ, tốt cho cổ họng của mẹ đấy."

Mẹ Trì thở dài: "Nếu con dùng thời gian công sức chăm sóc mẹ mà đi tìm bạn gái, thì giờ mẹ đã bế đứa cháu trai bụ bẫm rồi."

Cúp điện thoại, Trì Tụng thở dài thật sâu.

Điện thoại cậu thu âm không tốt lắm, Tống Trí Hoài đã dựa theo lời mẹ Trì tìm thấy mẩu tin lá cải kia.

Thấy Trì Tụng thở dài, Tống Trí Hoài dằn lời ghen tuông đã dâng tới cổ họng xuống, an ủi cậu: "Không sao đâu."

Trì Tụng lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm rồi mà lại bị gán cho cái danh "người đàn ông bí ẩn", khó chịu trong lòng là chuyện bình thường.

Trì Tụng nép mình vào vòng tay Tống Trí Hoài, kéo đôi tay dài của anh ôm quanh eo mình, buồn bã bảo: "Xong rồi, em sẽ không bao giờ để mẹ ôm đứa cháu trai bụ bẫm được nữa."

Cậu nhìn Tống Trí Hoài bằng đôi mắt hoa đào đẹp đẽ thoáng chút áy náy.

Tống Trí Hoài trêu cậu: "Vậy làm sao đây?"

Trì Tụng rúc sát vào Tống Trí Hoài, hàng mi khẽ chớp, quét nhẹ lên ngực anh: "Còn có thể làm gì khác nữa."

Giọng cậu chẳng hề lo lắng mà kéo dài còn mang âm mũi như thể đang làm nũng.

Yêu người ta mất rồi, cậu còn biết làm sao?

Tống Trí Hoài cười, xoa đầu Trì Tụng bảo: "Không sao đâu, anh cũng không thể có con, công bằng mà."

Trì Tụng hôn anh, ngại ngùng nhắc: "... Không thử sao biết?"

Trái tim Tống Trí Hoài rung động trước vẻ đáng yêu ấy, anh âu yếm cắn nhẹ tai cậu: "Đi, đi thử xem sao."

Giữa ban ngày, hai người tiếp tục cống hiến tinh lực cho sự nghiệp tạo người.

Trì Tụng không phải người đồng tính bẩm sinh. Hồi nhỏ, cậu thích ngắm nhìn những bé gái xinh xắn đóng quảng cáo cùng mình, còn mua kẹp tóc pha lê tặng họ để lấy lòng. Lúc đi du học, bố mẹ năm lần bảy lượt cấm cậu hẹn hò với phụ nữ nước ngoài, cộng đồng người Hoa ở đó lại nhỏ, nên suốt nhiều năm Trì Tụng chưa từng yêu đương nghiêm túc lần nào.

Sau khi về nước gặp phải nhiều khó khăn, cậu càng mất hứng thú với chuyện hẹn hò. Khả năng diễn xuất không phải bàn cãi nhưng cậu thiếu danh tiếng và giá trị thương mại, chẳng ai sẵn lòng nâng đỡ cậu cả.

Ở các chủ đề thảo luận về ngôi sao nhí trên Tianya và Douban, Trì Tụng luôn nằm trong số những cái tên được nhắc đến nhiều nhất, thế nhưng nhiều chủ thớt tìm hiểu về lai lịch của cậu xong thì đều kết luận bằng lời than thở: "Tiếc thật đấy, giá như cậu ấy đừng ra nước ngoài thì tốt rồi."

Tuy nhiên Trì Tụng lại khá hạnh phúc. Nếu không ra nước ngoài, không trải đời nhiều hơn, mà lớn lên cùng người cha ít nói và người mẹ bảo thủ, cậu sẽ chẳng bao giờ dám dan díu với ngài Tống.

Nghiên cứu chuyện sinh sản xong, Trì Tụng đi tắm, gội sạch rượu vang đỏ trên đầu rồi mang đầu ướt lên giường cuộn chăn ngủ vùi. Ngày mai cậu có buổi thử vai.

Tống Trí Hoài ôm cậu vào lòng, nhéo tai cậu hôn hôn rồi mới ôm cậu ngủ say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!