*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Về khách sạn, ngài Tống gọi một đống xiên nướng giao đến tận cửa phòng.
Mệt mỏi rã rời, Trì Tụng chẳng buồn quan tâm đến vóc dáng hay việc ăn kiêng nữa, cậu ăn đến nỗi căn phòng thơm lừng mùi thì là.
Ăn no tắm sạch rồi, hai người ôm nhau ngủ.
Trì Tụng ngủ không ngon giấc, liên tục gặp ác mộng rồi bừng tỉnh giữa đêm. Trằn trọc không ngủ tiếp được, cậu dậy bật tivi, giảm âm lượng xuống mức thấp nhất và lướt qua các kênh.
Không ngờ khi chuyển sang kênh phim thì khung giờ khuya lại đang chiếu đúng bộ phim lần Tống Trí Hoài tỏ tình với cậu.
Trì Tụng xốc lại tinh thần, bật âm lượng to lên chút, bắt đầu xem.
Kể từ khi Tống Trí Hoài tỏ tình, Trì Tụng không xem lại phim này nữa. Mỗi lần cố gắng xem, cậu đều không nhịn được cười mà lăn lộn trên giường như một thằng ngốc.
Nhưng lần này tâm trạng cậu khác hẳn.
Cậu xem một lát, rốt cuộc tâm trạng cũng khá hơn đôi chút.
Cảnh tỏ tình lại hiện lên. Nam chính nhìn nữ chính với ánh mắt trìu mến: "Anh thích em."
Trì Tụng đang mong chờ điều xảy ra tiếp theo, nhưng bàn tay thò ra khỏi chăn của cậu bị một bàn tay khác nhẹ nhàng nắm lấy kéo lại.
Trì Tụng vô thức nhìn xuống, thấy đôi mắt ngái ngủ của Tống Trí Hoài ánh lên ý cười nhẹ.
Anh nói bằng giọng khàn khàn: "Trì Tụng, anh vẫn rất thích em."
Trì Tụng bực mình: Thật sự đấy, không để người ta xem nốt bộ phim được hả?
Nghĩ ngợi đến mức nước mắt trào cả ra. Cậu nhào tới cưỡi lên người Tống Trí Hoài dũng mãnh tuyên bố: Tống Trí Hoài, hôm nay em sẽ ở trên! Cứ chờ đấy, em vắt kiệt anh cho mà xem!
Nửa tiếng sau, Trì Tụng khóc thảm: Trí Hoài, Trí Hoài, em biết em sai rồi, anh, anh thả em xuống đi!
Khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế xa thế đấy.
Trì Tụng từng nghĩ có lẽ việc come out sẽ không quá đau lòng. Cha mẹ thấy em trai đã kết hôn và có con rồi, sẽ dễ dàng chấp nhận cậu hơn. Nhưng thực tế trái ngược với lý tưởng mà.
Trì Tụng vừa khóc vừa nghĩ, trong lòng vô cùng buồn bã nhưng đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm, thông suốt hơn nhiều.
Dẫu cảm giác tội lỗi đã chuyển sang kiểu khác, ít nhất cậu không còn phải che giấu nữa.
Tống Trí Hoài vốn định thăm cha mẹ Trì, nhưng bị Trì Tụng kéo lên tàu trở về Bắc Kinh.
Trì Tụng đã nói những điều cần nói, còn hỏi cha mẹ có muốn gặp Tống Trí Hoài không, nhưng mẹ cậu bảo: "Đã gặp rồi, không cần nữa."
Với chuyện này, Tống Trí Hoài vẫn giữ thái độ bình thản.
Anh bảo Trì Tụng: "Chờ đến Tết, tâm tình mẹ chúng ta khá hơn rồi anh lại tới thăm."
Dẫu tâm trạng đang nặng nề, Trì Tụng vẫn bị tiếng gọi "mẹ chúng ta" của anh chọc cười: "Anh cũng khéo gọi ghê."
Tống Trí Hoài nhéo nhẹ d** tai cậu, bắt chước giọng điệu Trì Tụng mà nói: "Đúng là đồ tư bản lươn lẹo xảo trá."
Trì Tụng suýt cười xoạc thẳng chân.
Trở lại Bắc Kinh, Trì Tụng được Chu Á Minh gọi đến tâm sự.
Chu Á Minh rất hài lòng với diễn xuất gần đây của Trì Tụng: "Màn trình diễn trong "Luật Của Thượng Đế" của cậu rất tốt. Thứ tư này, đoàn làm phim "Ánh Sao Huy Hoàng" được mời tham gia chương trình giải trí hot nhất hiện nay. Cậu chỉ cần lên đó chơi vài trò chơi và nói chuyện là được. Đây, phạm vi câu hỏi nằm trong này, cậu xem qua đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!