Thảo luận tới đây, bầu không khí dần nóng lên.
Vì ngày mai còn việc quan trọng phải giải quyết nên hai người không dám đi quá xa, chỉ giúp nhau giải tỏa một chút.
Nhưng hôm nay Trì Tụng có vẻ mạnh dạn và cởi mở hơn hẳn.
Giải tỏa xong, miệng Trì Tụng hoàn toàn tê dại.
Tống Trí Hoài hơi xót cậu, kéo cậu vào lòng nhéo nhẹ má.
Trì Tụng lẩm bẩm gọi tên anh: "...... Trí Hoài."
Tống Trí Hoài đáp khẽ: "Ừ, anh ở đây."
Trì Tụng nép mình trong vòng tay anh, trịnh trọng như đang thề nguyện: "Trí Hoài, em rất yêu cha mẹ nhưng em sẽ không rời bỏ anh."
Tống Trí Hoài vuốt mái tóc ướt mồ hôi của cậu, nâng khuôn mặt cậu lên, hôn với sự chân thành tương xứng.
Ngày hôm sau.
Khi Trì Tụng về nhà, mẹ cậu đang bận rộn trong bếp, cha thì đọc báo trên ghế sofa.
Bầu không khí trong nhà lạnh lẽo. Lý Đại Trung cảm nhận được sự khác thường nên không nằm dài phơi nắng trên cửa sổ nữa mà cuộn mình trong ổ mèo lười biếng gà gật.
Trì Dương gọi: "Cha, anh về rồi."
Cha Trì không nhúc nhích, đến khi Trì Tụng gọi "cha" ông mới đặt tờ báo xuống.
Đằng sau tờ báo là khuôn mặt còn hoảng hốt và bối rối hơn cả Trì Tụng.
Cha Trì căng thẳng lau tay vào bộ đồ ngủ: "Tiểu Tụng, con về rồi à... Đã ăn sáng chưa?"
Nghe thấy tiếng ồn trong phòng khách, mẹ Trì bê thức ăn ra.
Mới sáng sớm, Trì Tụng vốn không thèm ăn nhưng vừa nhìn thấy đồ ăn nóng hổi cậu bỗng cảm thấy hơi đói. Cậu cúi đầu lẩm nhẩm cảm ơn rồi cầm đũa lên và cơm vào miệng.
Lúc nhận lấy bát cơm, Trì Tụng thấy mắt mẹ Trì đỏ hoe và trên môi có vết phồng rộp to.
Trì Tụng cho rằng mình sẽ không khóc, nhưng chỉ nhìn thấy cha mẹ thôi đã khiến lòng cậu nặng trĩu.
Mẹ Trì nhìn cậu một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "... Tiểu Tụng, cha mẹ đã bàn bạc rồi. Chúng ta đã tìm được một chuyên gia tâm lý cho con. Sẽ ký thỏa thuận bảo mật trước. Con đi gặp ông ấy thử xem sao."
Trì Tụng như gặm phải chanh, miệng còn ngậm cơm mà cả người cứng đờ.
Trì Dương kinh ngạc: "Mẹ, anh con không mắc bệnh."
Mẹ Trì lấy một cuốn album cũ bên cạnh bàn ăn, hẳn là bà đã tìm thấy nó trong đống đồ cũ tối qua.
Ngoài mùi bụi bặm cũ kỹ, còn cả mùi sữa bò quá hạn đã lau bằng khăn ướt, hăng đến mức làm Trì Tụng hoa cả mắt.
Bà lật vài trang, rút ra một tấm ảnh đã được tráng rửa đưa cho Trì Tụng xem: "Con còn nhớ cô bé này không?"
Trì Tụng chỉ liếc một cái liền nhận ra, đó là buổi lễ mừng Quốc tế Thiếu nhi 1/6 hồi cậu học mẫu giáo.
Năm ấy Trì Tụng học lớp mẫu giáo nhỡ, cô giáo hướng dẫn đám trẻ tập diễn một đoạn "Đại Ngọc vào phủ họ Giả" trong Hồng Lâu Mộng.
Trì Tụng đóng vai Giả Bảo Ngọc hồi nhỏ, trên sân khấu còn có Đại Ngọc nhỏ, Vương Hy Phượng nhỏ, Tam Xuân nhỏ.
Theo lời thoại trong kịch bản, Trì Tụng nói với Đại Ngọc nhỏ: "Ta từng gặp cô em này rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!