Chương 17: (Vô Đề)

Xuống tàu, Trì Tụng vẫy một chiếc taxi và lên xe cùng Tống Trí Hoài.

"Đi tìm khách sạn thôi."

Tống Trí Hoài gật đầu.

Trì Tụng nói thêm: "Để em gọi cho em trai trước."

Tống Trí Hoài rất tự nhiên nắm lấy tay cậu, nâng niu trong lòng bàn tay mình: "Gọi đi."

Trì Tụng duỗi ngón trỏ ra, mập mờ gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Ngón tay hư ấy lập tức bị tóm gọn. Ngài Tống bắt quả tang xong thì ngang ngược khóa chặt bàn tay trái cậu lại.

Mười ngón đan vào nhau.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói sốt ruột của Trì Dương xuyên qua tín hiệu truyền thẳng tới: "Anh! Từ lúc về đến giờ mẹ cứ khóc mãi thôi. Mẹ nói anh là... Trời ạ, nhà cửa rối tung lên rồi. Mai Mai đang an ủi mẹ."

Trì Tụng cũng sốt ruột không kém: "Sao em không gọi cho anh?"

Trì Dương: "Em sợ anh lo lắng. Xảy ra chuyện lớn thế này chắc anh cũng thấy tệ lắm. Em còn gọi nữa, chẳng phải càng làm anh buồn hơn sao?"

Ở bên cạnh lắng nghe, Tống Trí Hoài cảm thấy tính khí hiền lành ôn hòa nhà họ Trì đúng là được thừa hưởng từ nhau.

Trì Tụng: "Anh sắp về đến nhà rồi. Cho mẹ ngậm một viên nitroglycerin dưới lưỡi nhé, tim mẹ không tốt."

Trì Dương: "Em vừa đặt cho mẹ rồi, đừng lo. Anh về nhà chưa?"

Trì Tụng nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh đến chỗ tòa nhà bách hóa rồi."

Trì Dương: "Anh cứ từ từ đừng vội, cẩn thận nguy hiểm. Em sẽ trông chừng mẹ, đừng lo."

Nói xong, cậu hạ giọng thì thầm: "Anh ơi... bạn trai đối xử với anh có tốt không?"

Trì Tụng nhìn xuống bàn tay Tống Trí Hoài đang nắm lấy tay mình, không chút do dự: "Tốt lắm, rất tốt."

Trì Dương im lặng hồi lâu mới nói: "Anh đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh."

Cúp điện thoại, Trì Tụng im lặng lúc lâu.

Tống Trí Hoài nắm chặt tay cậu không buông.

Anh nhìn quanh, để ý thấy bìa tạp chí cũ trên trần và ghế sau xe đều dán hình Tiết Vân Dương do Trì Tụng thủ vai.

Đã lâu không nhìn thấy loại giấy dán trẻ con tiểu học rất thích này nên Tống Trí Hoài bắt chuyện với tài xế, cố chuyển hướng sự chú ý của Trì Tụng: "Bác thích Trì Tụng à?"

Tài xế taxi nói giọng miền nam: "Con gái tôi thích cậu ấy đó mà. Nó mua mấy hình dán của diễn viên này, dán loạn trong xe tôi còn không cho tôi cạo đi nữa."

Miệng than phiền, nhưng trong giọng nói lại đầy vẻ cưng chiều.

Tống Trí Hoài cười tủm tỉm: "Tôi cũng thích cậu ấy."

Trì Tụng cúi đầu xuống vờ như không nghe thấy gì, nhưng Tống Trí Hoài thấy tai cậu đỏ ửng lên, trông mà muốn nhéo.

Tài xế thuận miệng tiếp lời: "Cậu cũng theo đuổi thần tượng à?"

Tống Trí Hoài chỉ cười không đáp, đưa tay xoa nhẹ lên đầu Trì Tụng.

Đã theo đuổi được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!