Chương 16: (Vô Đề)

Giữa dòng xe cộ tấp nập, Tống Trí Hoài nắm chặt vô lăng toát mồ hôi lạnh.

Mẹ Trì: "Sếp Tống, nếu cậu có con thì sẽ hiểu. Không chỉ tin tức, mà tôi còn biết cả công ty của nó nữa... Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Làm cha mẹ, nếu chúng tôi không lo lắng để tâm thì sao mà được."

Bà nhìn vào gương chiếu hậu chậm rãi nói: "Sếp Tống à, tôi thấy ảnh cậu cắt băng khánh thành ở một sự kiện lớn, cậu dễ nhận ra lắm."

Suy nghĩ trong đầu nhảy loạn ét o ét vài giây, Tống Trí Hoài mới sắp xếp được mớ hỗn độn mà chào hỏi lần nữa: "Dạ, chào cô, cháu là Tống Trí Hoài."

Mẹ Trì: "Sếp Tống, Tiểu Tụng không ở đây nên tôi không vòng vo nữa. Cậu là lãnh đạo của Tiểu Tụng, nếu hai người ở bên nhau thì người ta sẽ bàn tán."

Tống Trí Hoài cân nhắc kỹ lưỡng từng lời: "Vẫn chưa ai biết cả."

Mẹ Trì tiếp tục: "Nếu sau này có người phát hiện ra thì sao? Tiểu Tụng đã nỗ lực rất nhiều, nếu người ta biết quan hệ của nó với cậu thì sẽ nói nó thành cái dạng gì chứ?"

Tống Trí Hoài cố gắng giải thích: "Cô ơi, cháu và Trì Tụng đang yêu đương nghiêm túc, không phải kiểu..."

Mẹ Trì hỏi vặn: "Ai mà tin chứ?"

Tống Trí Hoài im lặng.

Đúng vậy, chẳng ai tin cả, ngay cả Trì Tụng và mấy người bạn của cậu cũng không.

Im lặng lúc lâu anh mới nói: "Cháu sẽ đối xử tốt với Trì Tụng, cô có thể tin cháu không ạ?"

Những lời này đã đánh trúng điểm yếu của người phụ nữ trung niên. Bà cũng im lặng rất lâu, đến khi cất tiếng giọng đã khàn cả đi, nghe đau đớn vô cùng: "Hai đứa... hai đứa như thế này là mắc bệnh đấy. Tiểu Tụng nó thật thà, đã xác định với ai thì sẽ một lòng một dạ. Nhưng lỡ như ngày nào đó... cậu khỏi bệnh rồi thì sao?"

Tống Trí Hoài nghĩ: Không đâu. Theo cách nói của mẹ Trì, anh đã mang bệnh từ trong bụng mẹ rồi, muốn chữa khỏi chỉ có nước đầu thai.

Nhưng anh sẽ không nói lời chọc vào nỗi đau của bà. Anh giữ im lặng.

Mẹ Trì tiếp tục lẩm bẩm một mình: "Nếu sau này Tiểu Tụng không có con, về già không có ai chăm sóc thì sao?... Tôi với cha nó đi rồi thì nó phải sống thế nào?"

Nhìn bà, Tống Trí Hoài nhớ lại phản ứng của cha mẹ khi anh come out. Sau cú sốc và cơn giận ban đầu, chỉ còn lại sự bất lực tột cùng.

Họ nói: thôi anh cứ chơi đi, chơi cho chán rồi phải ổn định cuộc sống. Miễn sao đừng để cả thành phố biết, làm mất mặt cái nhà này.

Giờ Tống Trí Hoài đã hiểu, anh come out dễ dàng vậy bởi vì nhà anh giàu.

Người bình thường có khó khăn riêng của họ.

Tống Trí Hoài không dám nói gì làm mẹ Trì khó chịu.

Trong tình huống này, mọi lời thề thốt hứa hẹn hay đối chọi gay gắt đều vô ích.

Chiếc xe di chuyển êm ái qua dòng xe cộ và dừng lại ở cổng ga Nam.

Mẹ Trì bình tĩnh mở cửa xe, nói: "Về đi. Hãy suy nghĩ kỹ những gì tôi nói. Nếu cậu thực sự quan tâm đến Tiểu Tụng thì đừng ích kỷ như vậy."

Tống Trí Hoài giúp mẹ Trì lấy hành lý, lặng lẽ nhìn bà đi vào ga.

Mẹ Trì kéo hành lý, cúi đầu bước về phía trước.

Nhân viên soát vé nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ở cuối hàng cầm vé trên tay lặng lẽ khóc. Mỗi bước tiến về phía trước đều vô cùng khó khăn đối với bà, khi đến chỗ cô bà đã run rẩy toàn thân.

Cô gái không dám nhận vé, lo lắng hỏi: "Cô ơi, cô có sao không ạ?"

Mẹ Trì như bị câu nói đó quật trúng eo, gập người xuống run rẩy: "... Tiểu Tụng... rồi sẽ phải làm sao đây..."

Trong lúc đó, Tống Trí Hoài lái xe về công ty.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!