Chương 15: (Vô Đề)

Mẹ Trì nhớ rõ Trì Tụng sở hữu một căn hộ ở ngoại ô Bắc Kinh, còn đưa cho bà một chùm chìa khóa.

Lúc đó, Trì Tụng giơ chìa khóa lên lắc trước mặt, mắt cười cong cong như hai vầng trăng non ấm áp: "Mẹ ơi nhìn này, con có tổ rồi!"

Mẹ Trì bị chọc cười: "Tổ nào? Đó là nhà con."

Trì Tụng vòng tay ôm vai bà: "Người con yêu ở đâu thì nơi đó chính là nhà con. Cha mẹ không ở thì đâu phải nhà con chứ."*

Người ta bảo sinh con gái như có được chiếc áo bông nhỏ ấm áp, còn mẹ Trì thì luôn cảm thấy sinh Trì Tụng là được cả bộ đồ giữ nhiệt ba món bằng len.

Bà xách theo túi lớn túi nhỏ và xô nhựa ngồi tàu cả đêm đến Bắc Kinh, vất vả chuyển sang tàu điện ngầm rồi xe buýt, đến trước cửa nhà Trì Tụng vào khoảng 7 giờ sáng hôm sau.

Mở cửa bước vào, mẹ Trì thấy căn hộ một phòng ngủ lộn xộn đầy ắp dấu vết sinh hoạt: trong bếp có bánh pizza ăn dở, phòng tắm toàn chai lọ sữa tắm rỗng cần được bổ sung gấp.

Trì Tụng đang cuộn chăn ngủ say trên giường.

Chỗ chăn bên cạnh phồng lên một cục to, hiển nhiên là Tống Anh Tuấn đang ngủ bên trong.

Mẹ Trì yên tâm rồi, bà cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa lên rồi ra ngoài gấp quần áo cho cậu.

Trì Tụng bị đánh thức bởi tiếng ồn của máy giặt.

Nằm trên giường một lúc đợi hồn về, nhìn thấy điều hòa đặt ở 26 độ, Trì Tụng biết chắc chắn mẹ mình đã tới.

Cậu từ từ ngồi dậy, thận trọng rướn cổ nhìn ra ngoài. Nghe thấy tiếng thái rau củ lách cách trong bếp mới lén lút lấy áo len cổ lọ mỏng trong tủ ra mặc để che đi dấu hôn ngài Tống để lại đêm qua.

Hai tiếng trước. Đúng năm giờ sáng, Tống Trí Hoài đánh thức Trì Tụng.

Trì Tụng ngái ngủ mở mắt, ôm lấy Tống Trí Hoài rì rầm vào tai anh, còn muốn ngủ tiếp nhưng bị kéo dậy.

Tống Trí Hoài cầm hành lý đã đóng gói xong, nói bằng giọng khẳng định chắc nịch: "Trì Tụng, em phải về nhà hai ngày."

Tống Trí Hoài rất khôn ngoan. Sau cuộc điện thoại với mẹ Trì, anh càng nghĩ càng bất an nên lập tức đóng gói hành lý của Trì Tụng và bát ăn của Tống Anh Tuấn, rồi gọi cho công ty đã giúp Trì Tụng chuyển nhà, yêu cầu họ đến nhà Trì Tụng gỡ bỏ hết các tấm phủ bụi trên đồ đạc, thay bằng ga trải giường và vỏ bọc ghế sofa mới.

Năm giờ sáng, anh lôi Trì Tụng đang ngủ say ra khỏi giường, đẩy hành lý đã đóng gói và lồng mèo, chuẩn bị chuyển nhà tạm thời đề phòng mẹ Trì tới kiểm tra bất ngờ vì lo lắng.

Không ngờ mẹ Trì lại đến nhanh như vậy.

Mặc quần áo xong, Trì Tụng đi tới bếp thò đầu vào giả vờ ngạc nhiên: "Mẹ? Sao mẹ lại đến vậy?"

Vừa dứt lời, Trì Tụng lập tức ủ rũ nhận ra câu này chắc chắn là lời thoại gượng gạo và tệ hại nhất năm nay của cậu, không có ngoại lệ.

Nhưng mẹ Trì không phải dân chuyên nên chẳng để ý lắm.

Nghe thấy giọng con trai, bà quen miệng cằn nhằn giữa khói lửa bếp núc: "Sao mẹ không được đến. Con nhìn xem nhà cửa bừa bộn thế nào, quần áo vứt lung tung, chẳng có ai dọn cả! Dù nói ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình, nhưng con đâu thể sống cẩu thả đến mức này! Với lại lúc ngủ còn bật điều hòa 17 độ, con sợ mình không cảm lạnh hay gì hả? Lỡ cảm rồi, sống một mình thế này thì ai chăm con?"

Nghe bà càm ràm, chân mày khóe mắt Trì Tụng đều ánh lên ý cười. Cậu bước tới vòng tay ôm lấy eo người phụ nữ trung niên ấy, khẽ nói: "Mẹ, cảm ơn mẹ."

Mẹ Trì: "Ây da, nổi hết da gà lên rồi!"

Trì Tụng liếc nồi hấp đang xì xì phun hơi nóng, định vươn tay mở nắp: "Hấp tôm rồi ạ?"

Mẹ Trì đánh tay cậu: "Từ bé đã thính như mũi chó! Biết con thích ăn tôm nên tối qua mẹ sang nhà chú Trương bắt đấy, tôm xanh tôm trắng vớt được hơn chục cân con nào cũng ngon, còn bắt cho con ba cân lươn nữa."

Bà đưa chân đẩy nhẹ cái xô nhựa: "Sáng nay chưng cho con món tôm ba màu*, trưa làm lươn xào lăn. Tôm dư mẹ cho hết vào tủ lạnh rồi, để con khỏi suốt ngày ăn đồ gọi về."

Trì Tụng khoác vai mẹ cười hí hửng: "Mẹ ơi, sao mẹ lại hiền thục đảm đang thế này cơ chứ."

Mẹ Trì ra vẻ ghét bỏ, cầm xẻng xào đuổi người ra ngoài: "Phắn ra đi. Miệng thì bôi mật tay thì rỉ sét, chả giúp được gì chỉ tổ thêm việc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!