Trước khi ngủ, chạm vào thân hình thon gầy của người bên cạnh, Tống Trí Hoài quyết định: đợi quay xong "Ánh Sao Huy Hoàng", phải mang chú thỏ chân dài nhà mình về vỗ béo ngay và luôn.
Nào ngờ khi gặp lại Trì Tụng đã béo hơn hẳn rồi, quanh eo còn có lớp mỡ mỏng, nhéo nhẹ là rung ra rung rinh.
Tống Trí Hoài: "Em làm thế nào vậy?"
Trì Tụng tự hào vỗ cái bụng nhỏ mũm mĩm của mình: "Em nuôi trong một tuần đấy!"
Tống Trí Hoài: "..."
Trì Tụng không mảy may để ý đến vẻ mặt tối sầm của ông chủ, tiếp tục bảo: "Kịch bản yêu cầu Tiết Vân Dương phải suy sụp tinh thần, ăn uống vô độ trong một thời gian nên tăng cân rất nhiều và trông béo hẳn lên..."
Cậu ngẫm nghĩ, không nói "... và tự hại" ra.
Dĩ nhiên đoàn phim sẽ hóa trang những vết thương giả, nhưng việc liều mạng treo mình trên dây cáp bay lượn tới lui ở phim trường đã khiến Trì Tụng bị thương và đau thật. Đợi tới khi phim chiếu, cứ lừa Trí Hoài rằng những vết thương trên người đều do đoàn phim vẽ lên vậy.
Soạn xong kế hoạch, hehehe.
Tống Trí Hoài xót xa: "Dùng người đóng thế nặng cân hơn chút không được à?"
Trì Tụng nghiêm túc: "Không được đâu, khán giả bây giờ khó tính lắm. Nếu em dùng người đóng thế, nhất định họ sẽ nghĩ em thiếu chuyên nghiệp rồi mắng em."
Nói xong cậu dựa vào lồng ngực Tống Trí Hoài, nghịch tua rua nhỏ trên cổ áo ngủ: "Với lại, em cảm thấy yên tâm hơn khi tự mình làm mọi việc."
Tống Trí Hoài thở dài.
Được rồi, mỗi người đều có chuyên môn riêng. Tống Trí Hoài không muốn can thiệp vào công việc của Trì Tụng, miễn cậu vui vẻ là được.
Ông chủ Tống như thể Liễu Hạ Huệ, không nỡ vắt kiệt sức lực của Trì Tụng. Sau khi cậu thiếp đi, anh định tắm rửa cho cậu.
Hai người đắp chung chăn ngủ trong phòng khách sạn, nghe có vẻ điêu. Điêu y như tình yêu đích thực giữa ông chủ và ngôi sao nhỏ vậy.
Nghĩ vậy, Tống Trí Hoài nhanh nhẹn c** q**n áo Trì Tụng.
Tống Trí Hoài: "..."
Kế hoạch của Trì Tụng vỡ lở lúc cậu chẳng hay biết gì.
Tống Trí Hoài sầm mặt, gọi nhân viên bảo họ mang đến một ít nước oxy già.
Trì Tụng ngủ say sưa bí tỉ trên giường, bị lật qua lật lại bôi thuốc cũng chẳng xi nhê.
Thấy cậu ngủ ngon lành vô tư như thế, Tống Trí Hoài thật sự không nuốt trôi cục tức, bèn lật người lại kéo quần xuống đánh hai cái vào mông.
Trì Tụng ôm lấy gối lẩm nhẩm: "... Trí Hoài, Trí Hoài."
Nói mớ xong lại ngủ tiếp.
Tim Tống Trí Hoài mềm nhũn ngay tức thì. Anh nhẹ nhàng x** n*n vết đánh đã ửng hồng, lại thuận tay nhéo bé mỡ núng nính ở eo cậu.
Trì Tụng hừ hừ khó chịu vài tiếng rồi mơ màng nắm lấy ngón tay nồng mùi thuốc của Tống Trí Hoài, kéo lên mặt âu yếm dụi dụi.
Tống Trí Hoài vốn định mắng khi cậu vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, nhưng cái chạm âu yếm của cậu lại làm tan chảy trái tim anh. Anh chỉ đành hôn cậu thật nồng nhiệt, thầm nghĩ: "Mịa nó, mình đúng là chẳng có nguyên tắc gì cả."
Hôm sau Trì Tụng tỉnh dậy, thấy mình đã được bôi thuốc thì ủ rũ không thôi.
Tống Trí Hoài xuống tay hơi mạnh, Trì Tụng ngồi trên giường mềm vẫn cảm thấy tê ngứa râm ran. Cậu không nghĩ nhiều, vội phi vào nhà tắm xối nước lạnh, tính mặc quần áo vào rồi vọt lẹ luôn.
Nhưng giội nước xong lén thò đầu ra thám thính tình hình bên ngoài, cậu thấy Tống Trí Hoài đã dậy, đang dựa vào đầu giường làm việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!