Chương 17: Đau khổ....

Pic này là hoàng tử Vũ Lam của ta nhoa!

Hắn dắt nó chạy phăm phăm . Nó kêu lên:

- Hoàng... Anh đưa em đi đâu vậy?

- Đến rồi biết!

Hắn cười bí hiểm. Nó cũng im lặng. Hắn lúc nào cũng vậy, bá đạo và bí mật.

Hắn cuối cùng là dắt nó vào cung. Nó hỏi:

- Sao hoàng... À quên, anh dắt em vô? Hôm nay có cần vào triều đâu?

Ông đang cười giả lả cùng ông Madae. Bà cùng bà Madae thì châm chọc nhau, như cũ. Còn nhỏ đang vui vẻ nói chuyện với cậu. Cậu đã nghe chuyện nhỏ bắt nạt nó từ cô, nên nghe nhỏ nói chuyện mà mặt lạnh tanh.

- A, con rể tương lai của ta đến rồi!

Ông Madae hào hứng nhìn hắn. Nó giật mình, bối rối cố giật tay ra khỏi bàn tay mát lạnh của hắn, nhưng khôg thành công. Thấy nó giãy giụa, hắn nắm càng chặt hơn. Nhỏ nhìn cảnh hắn đang nắm tay nó mà phát điên, hai mắt tràn ngập hận thù. Cậu nhìn nhỏ mà nhếch mép cười khinh bỉ. Cô thì khôg có cử động gì, nhưng môi đang gắt gao cắn lại.

- Con nhỏ đó khôg cần em bận tâm.

- Cậu ôn nhu khoác vai cô, lén hôn lên trán cô.

- Nhưng mà...

- Cô khôg phục. Con nhỏ đó dám nhìn Nana của cô đầy hận ý, thật chán sống mà!

- Thôi, em yêu, đừng giận mà...

- Cậu xoa xoa đầu cô, khuyên nhủ.

Cô khẽ gật đầu nhưng mặt cau lại. Đáng ghét! Hoá ra cái cảm giác muốn làm mà khôg làm được lại khó chịu như vậy, thật muốn điên lên mà!

Nó thôi chống cự, yên phận để bàn tay nằm gọn trong tay hắn. Hắn mỉm cười, tay càng nắm chặt tay nó hơn.

- Thưa cha.

- Hắn thưa.

Ông bà quay đầu lại nhìn. Ông bà Madae cũng vậy.

- Con muốn xin cha mẹ cho huỷ hôn ước giữa con và công chúa Nhân Mỹ.

- Hắn cúi đầu. Nhỏ nghe mà lảo đảo, suýt ngã, rồi lại nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn. Nó nhăn mặt, rồi liếc xéo lại nhỏ. Nhỏ bị nó liếc thì rùng mình cúi gằm. Cậu và cô nhìn thấy thì đồng loạt giơ ngón trỏ lên với nó.

- Tại sao? Ta tưởng con và cô bé là thanh mai trúc mã, đã yêu nhau?

- Ông hỏi, nhưng mặt bình tĩnh. Bà im lặng, khôg có phản ứng. Còn ông bà Madae thì sững sờ.

- Khôg, con khôg yêu công chúa Nhân Mỹ, người còn yêu là...

- Hắn kéo nó lên. Nó hốt hoảng, toan chạy trốn, nhưng thất bại, như bình thường.

- Ừm, con chắc chứ?

- Ông nghiêm túc hỏi.

- Con chắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!