Pic này là Nana nhé!
Hắn điên cuồng tìm nó. Tìm đi tìm lại, tìm đến từng ngóc ngách trong cung. Bỗng đi qua nhà kho bỏ hoang, tiếng cười đùa dã man vang lên. Hắn liền xông đến, đạp cửa:
" Rầm! "
Nhỏ ngẩn người nhìn hắn. Những người khác sửng sốt. Hắn lạnh băng bước vào bên trong. Nó kêu lên yếu ớt:
- Hoàng tử...
Rồi nó ngất đi. Nó trông thật tiều tuỵ, có vết máu kéo lê trên da mặt cùng bàn tay 5 ngón rõ ràng. Hắn đau lòng ôm nó ra ngoài. Rồi ả xông đến, quấn quít lấy hắn, dụi dụi ngực vào tay hắn:
- Anh~ Em đẹp hơn nó mà...
Hắn quay đầu lại hỏi ả:
- Tên gì?
- Dạ, Sumutoki Sara!
- Ả nói đầy sung sướng. Hắn nghe mà nực cười. Con đàn bà này tưởng mình được chú ý đến chắc!
- Con gái tập đoàn Sumu hả?
- Hắn hỏi, ả gật đầu lia lịa.
Chỉ là một tập đoàn bé như lỗ mũi, vậy mà hống hách ra mặt.
- Rồi, mai tập đoàn cô cho phá sản.
- Hắn thờ ơ nói, mặt nhìn xuống, ôn nhu nhìn ngắm nó đã ngủ.
- Khôg, anh khôg thể làm thế được!
- Ả hét lên, bấu lấy cánh tay hắn.
- Sao khôg, tôi có hết bằng chứng phạm tội của tập đoàn cô, đưa ra trước công chúng chỉ là chuyện dễ dàng!
- Hắn lạnh lùng bước đi.
- Ai động vào tôi và cô ấy, sẽ có kết cục như vừa rồi. Còn đối với kẻ bám dai như đỉa, chết khôg toàn thây!
Hắn khuất bóng khỏi căn nhà kho xập xệ. Đám người trong đó ngẩn người ra. Nhỏ ngồi sụp xuống. Anh sẽ khôg làm gì mình đâu! Khôg đâu!
m...
- Tỉnh chưa?
Một giọng nói lo lắng vang bên tai nó. Nó mở mặt. Khuôn mặt buồn phiền của hắn đập ngay vào mắt nó. Nó hoảng hốt bật người dậy, thế là nguyên khuôn mặt đập ngay vào mặt hắn, rất là vừa khít nha, trán chạm trán, mắt chạm mắt, mũi chạm mũi, và quan trọng nhất là... môi chạm môi! ( Mi: Cảm ơn ta đi con rể yêu .... Hôhô...)
Nó rụt người ra sau, hắn quay mặt đi.
Tình huống này... phải làm sao nhỉ?
- Hoàng tử, có phải ngài đã cứu em khôg?
- Nó lắp bắp hỏi.
- Khôg phải ta thì ai?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!