Trời sáng...
Nó tỉnh dậy, chợt nhớ ra mình phải làm việc, liền gào lên:
- Má ơi! Làm việc...
- Xong rồi!
Nó quay đầu lại. Hắn đã tỉnh dậy, mặc quần áo, chải chuốt xong xuôi, chỉ có cúc áo khoá bị lệch một hàng. Nó tụt khỏi giường, chạy lại tháo cúc, rồi sửa lại. Hắn cười xoà:
- Đúng là khôg làm bao giờ nên sai mà!
Nó nhìn toàn bộ căn phòng. Đây chẳng phải là phòng hắn sao? Nó phát hoảng. Trời ơi, mình nằm trong phòng hoàng tử. Hắn như đọc được suy nghĩ của nó, liền nói:
- Khôg sao, là ta bế người vào!
- Bế!?
- Nó hỏi. Hắn mặt đen thui lui, xua tay:
- Khôg có gì!
Có trời mới biết hắn phải cố kìm chế thế nào khi nằm bên nó mà khôg thể cưỡng hôn nó. Lần sau khôg thể mạo hiểm nữa. ( Mi: con rể đen tối quá nhoa.../ Con rể đầu " ba chấm": Bà viết mà!)
Nó nhanh chóng thay trang phục, rồi đi theo hắn. Vào cung, nhỏ vừa thấy hắn liền ôm chặt khôg buông:
- Anh!
Nó nhìn mà thấy mắt ngứa ngứa. Khôg sao, nó chịu được!
Nhỏ nhìn nó, rồi nháy mắt xin lỗi:
- Nana, cho ta xin lỗi nhé, món quà của em gửi ta bị người hầu của ta đem đi vứt rồi, mong em khôg để bụng.
Mặt hắn tối sầm. Nó hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng xua tay:
- Không có chi, chỉ là tí quà thui mà, công chúa đừng bận tâm.
- Nana, ra kho tìm ta cái... cái.... ngươi biết đấy!
- Hắn xua xua tay, đuổi khéo nó. Nó hiểu, nên cũng lẩn đi.
Bây giờ chỉ còn hắn và nhỏ. Hắn gầm gừ:
- Cô làm thế có ý gì?
- Dạ? Là sao ạ?
- Nhỏ ta ngây thơ nhìn hắn.
- Khốn kiếp... Cô còn giả ngây nữa hả?
- Hắn hét lên, đây là lần đầu hắn nói bậy.
- Đúng, tôi giả ngây đây, thì sao nào!?
- Nhỏ lộ bộ mặt thật, mắt lộ vẻ tà ác.
- Cô còn dám làm gì tiểu bạch thỏ ( thỏ con màu trắng) của tôi, tôi thề sẽ khôg để cô toàn vẹn tay chân mà ra khỏi đây đâu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!