Trời tối.
Hắn tập trung xử lý công việc, nhưng bất giác nhìn về phía cánh cửa. Hắn mong nó đến hơn bao giờ hết. Quà ai cũng có, nhỏ có, cậu có, ông bà có, ông bà Madae có, các quan trong triều có, đến cả cô cũng có, nhưng tuyệt nhiên không thấy quà nó đâu. Hắn thấy sinh nhật này là sinh nhật tệ nhất.
Rồi chuông cửa vang lên. Hắn không quay đầu, chỉ buông lời:
- Vào.
Nó bẽn lẽn bước vào, nhưng tuyệt nhiên chả có món đồ nào trên tay. Hắn thấy con tim nát vụn. Nó hỏi:
- Quà của em gửi công chúa đưa cho hoàng tử, ngài đã nhận chưa?
Hắn kinh ngạc. Quả thật, hắn không nghĩ đến việc này.
- Không phải em đa nghi đâu, chỉ là muốn xác thực thôi!
- Nó xua tay.
- Ta .... chưa nhận được.
- Hắn nói khôg do dự. Nó hoảng hốt:
- Sao vậy? Công chúa bảo sẽ đưa cho hoàng tử mà?
Hắn tức giận tột độ, nghiến răng ken két, cơ thể toả ra hàn khí. Nhân Mỹ, khốn nạn, cô dám chơi tôi chắc! Được, xem cô có cái bản lĩnh đó không? Hắn ra lệnh:
- Từ bây giờ, bất cứ thứ gì cô muốn đưa cho ta, nếu con nhỏ Nhân Mỹ có muốn lấy, thì bảo là lệnh ta không cho, phải tự tay cô đưa, hiểu chưa?
- Vì sao ạ?
- Cô cứ làm vậy đi, món quà xem như mất rồi, không lấy lại được nữa.
- Hắn vừa nói vừa viết lệnh, kí tên, rồi đưa cho nó.
Nó cất cẩn thẩn, rồi nghĩ đến món quà, bật khóc:
- Em thức đêm hơn 1 tháng để đan cho hoàng tử cái khăn, để chúc mừng sinh nhật ngài, vậy mà... huhu, lại để công chúa huỷ mất! Em xin lỗi!
Hắn đau lòng lắm, tự trách mình đổ oan cho nó, rồi ôm chặt nó vào lòng:
- Nín đi, không phải lỗi em, nín đi, là anh, anh sai mà...
Nó vẫn khóc. Nó cảm thấy mình thật vô dụng, chỉ là món quà nhỏ cũng không bảo vệ được. Bản thân suốt ngày chỉ khóc, rồi trốn sau lưng người khác.
Hắn ôm nó mà lòng thêm hận Nhân Mỹ, cũng tự trách mình. Sao hắn có thể tức giận với nó chứ?
Nó khóc rồi cũng liệt, chỉ còn nghe tiếng thút thít. Hắn cầm tay nó, cứ thế kéo đi. Nó mệt, dù muốn phản kháng nhưng không còn chút sức lực nào.
Hắn kéo nó đi mãi, đi mãi, đến tận bãi cỏ gần cung. Bãi cỏ này rất đẹp, hoa bồ công anh phủ gần hết bãi. Hắn ngồi phịch xuống, nó cũng ngồi theo. Nó hỏi, thở hồng hộc:
- Hoàng tử.... đưa em đi đâu vậy?
Hắn im lặng, mỉm cười nhẹ, rồi chỉ tay lên bầu trời.
Nó ngước lên, trầm trồ.
Oa, cả một bầu trời lấp lánh ánh sao, thật đẹp. Nó ngẩn cả người, chỉ thơ thẩn ngắm sao. Hắn nằm xuống, lăn đi lăn lại trên bãi cỏ. Nó hoảng hốt:
- A, hoàng tử không nên vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!