Sau vụ việc đó, nó và cô quay trở lại làm việc bình thường. Nhưng cô và cậu nhìn đi nhìn lại đều thấy .... nó và hắn có cái gì là lạ. Hiện tại đang trong bàn ăn. Hắn nói:
- Đút cho ta.
- Dạ.
- Nó trả lời.
Chỉ nói hai câu nhỏ thôi, nhưng có vô số điều bất bình thường. Ai cũng phát hiện ra. Nói chuyện với nhau, từ sau vụ hai đứa dắt nhau tung tăng tại công viên giải trí ( ? ) thì .... nói với nhau, nó và hắn, đứa nào cũng cúi gằm, chả thèm nhìn mặt nhau. Không ai biết được lí do, bởi vì cả hai đều không lộ mặt. Không khí trog cung bỗng hơi u ám....
Theo như FionaPalace NEWS, lấy từ nhân chứng M.T., bạn của cô Mịch Nãi, cô đã bắt gặp một cảnh như sau:
" Tôi đang trên đường lấy *beep*( Nội dung không trong sáng) cho hoàng tử V.M. thì tôi thấy Nana đang nhìn ai đó. Tôi liền vỗ vai cô ấy hỏi thì thấy cô ấy quay lại, khuôn mặt đỏ ửng rồi chạy biến. Chiếu theo phương diện góc và đường xiên, thì tôi chắc chắn 100% là cô ấy đang nhìn hoàng tử Vũ Lam.
Còn theo như nhân chứng V. M. thì anh lại trông thấy chuyện như sau:
- Tôi đang đi tìm gái để tán thì tôi thấy anh hai đang núp nhìn ai đó. Rồi bỗng nhiên, anh ấy bỏ chạy. Theo như phương diện góc và đường xiên thì tôi cam đoan rằng anh đang nhìn Nana. Thề có chúa!
( Đây là bản tin tuyệt mật, mong người đọc giữ bí mật cho!)
Những tin đồn ngày càng nhiều hơn. Và kha khá thằng con trai tự kỷ khóc một mình, còn con gái thì .... miễn bàn. Vậy mà chủ đề chính vẫn chả để ý gì cả, vẫn ung dung làm việc của mình mặc cho những đôi mắt hình viên đạn của con trai/con gái.
Rồi đến một ngày nọ...
Vương quốc rộn ràng đón vua, hoàng hậu và công chúa của đất nước Brilan
- Đất nước làng giềng của Fiona. Đức vua rất vui mừng vì vua đất nước Brilan
- Ông Madae No Takeshi
- là bạn nối khố của ông, còn hoàng hậu khồn vui mấy vì hoàng hậu nước Brilan
- Bà Thiên Nhân Ngọc
- dù là đồng hương nhưng rất hay chành chẹo với bà khi chỉ có riêng hai người. Còn hắn và cậu chả có cảm xúc gì dù công chúa nước Brilan
- Nàng Madae Nhân Mỹ
- là bạn ấu thơ.
Cô và nó khá vui vì ngày xưa, cô và nó đã có tiếp xúc qua công chúa, và cô ấy rất đáng yêu.
Vào ngày gia đình hoàng gia vương quốc Brilan đến, cũng là ngày sinh nhật hắn...
- Haha, anh bạn, lâu lắm mới gặp!
- Ông hứng khởi ôm lấy vai ông Madae. Hai người bạn già quấn quít lấy nhau sau bao nhiêu năm chưa gặp. Còn bà và bà Nhân Ngọc thì nói chuyện nghe rất vui vẻ, nhưng ai nghe kĩ cuộc nói chuyện thì sẽ nghe là toàn đá đểu nhau.
- Anh! Em nhớ anh lắm đó!
- Nhân Mỹ xông đến chỗ hắn, bá cổ hắn vít xuống. Nó mỉm cười. Hoàng tử sướng thật, có bạn nối khố thật tuyệt! Cô cũng thầm nghĩ, nói đến bạn thưở bé, có nó và .... anh. Anh Triệu Giáp ở đâu rùi nhỉ? Bỗng một bàn tay ấm áp ôm lấy cơ thể băng giá của cô. Anh hỏi:
- Do you miss me? ( Em có nhớ tôi không?)
- No, i don't. ( Không, không nhớ.)
Rồi cô quay lại nhìn anh, cả hai cùng cười. Rồi cô ôm lại anh, cụng đầu anh mà lè lưỡi:
- Anh đúng là Tào Tháo. Em vừa mới nhắc đến anh xong thì gặp được anh ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!