Chương 11: Công viên giải trí (2)

1 tiếng sau...

LỜI KỂ CỦA TỨ MỊCH NÃI ( Sau khi dùng thỏ con kế để giành bàn phím):

Mình thức dậy, cảm thấy ngủ xong, thực sự rất sảng khoái. Nhưng cảm thấy .... hơi nong nóng. Ủa, hoàng tử bật lò sưởi sao vậy? Trong này đã đủ ấm rồi mà? Rồi tôi ý thức được ... cái tình cảnh này. Hoàng tử đang ôm lấy mình! Mặt mình đỏ gay, tim đập nhảy đến nỗi làm mình không thể thở được. Sao giờ, sao giờ? Không biết làm gì, mình dùng hết sức la lên mà không biết rằng mình đang ôm cái gối ôm, là cái dải phân cách...

LỜI KỂ CỦA ARTHUR VŨ LAM ( Dỗ ngọt để dành bàn phím):

Ừm, ngủ xong thật thích... Tôi mở mắt. Ồ, cô nàng thỏ non ôm lấy cái gối ôm ngủ thoải mái nhỉ. Thế mà khi nãy làm loạn lên về cái dải phân cách. Tôi hít hà hương thơm kẹo bông thuần khiết chỉ mình cô nhóc đó. Nhìn đôi môi ửng hồng của thỏ con, tôi không kìm chế được, liền khẽ hôn lên môi cô nhóc. Trong lúc cô nhóc ngủ, sao tôi không tranh thủ chứ?

Rồi tôi ôm lấy thân hình mềm mại của nhóc, chỉ thầm cầu mong thời gian trôi chậm đi...

Nhưng ông trời thật bất công, vừa nhắm mắt định ngủ giấc nữa thì thấy cô nhóc cựa quậy, chắc dậy rùi. Chẩng biết làm gì, tôi vẫn nhắm mắt, giả vờ ngủ. Rồi con nhỏ ngốc đó hét lên!

LỜI KỂ CỦA MI ( Đá bay hai kẻ đó " Hai con đi chỗ khác tình tứ ẹ nhờ!" rồi giật bàn phím):

Nó hét lên ầm ĩ. Hắn bất dắc dĩ phải ngồi dậy bịt mồm nó:

- Mày bị gì vậy? Mày hét to thế, tường cách âm cũng bằng thừa. Lỡ may có ai nghe thấy thì lại tưởng tao định hấp mày đấy!

- Hoàng tử .... bệnh hoạn... Trả lại trinh trắng cho em! Oaoaoa...

- Nó gào khóc. Hắn chỉ tay vào cái gối ôm trong tay nó:

- Thế mày đang cầm cái gì hả?

Nó nín, rồi quay nhìn cái thứ trong tay mình. Êhêhê, trong tay nó là cái gối phân cách đây mà. Hăn ngao ngán nói:

- Chính mày phá cái dải phân cách, rồi lấn lấn sang ta, chứ ai thèm cái đồ màn hình phẳng như mày!

Nó ngượng chín mặt, rối rít xin lỗi hắn. Nhưng con thỏ con đâu có biết tên sói ranh đang cười đắc ý trong lòng.

- A! Chiều lại càng nhiều người hơn kìa!

Nó phân khích lôi tay hắn đi lung tung. Rồi nó vui vẻ chỉ vào quầy kem:

- Hoàng tử, ăn kem đi!

- Hâm à? Trời lạnh thế này ăn kem có mà thành cục đá à!

- Hắn quát. Ngay lập tức, nó phụng phịu, mắt ngân ngấn, môi dẩu ra, má phình to, trông thật đáng yêu. Hắn liền đỏ mặt xua tay:

- Rồi, rồi, cầm tiền đi mua đi!

Nó cười nhe răng, rồi lao đến quầy kem, kéo theo cả hắn. Cầm hai cái kem vani trên tay, nó quay người lại nói hắn:

- Hoàng t...

Nó ngừng lại. Hắn đang đứng xem món đồ lưu niệm, bên cái quầy kem. Khuôn mặt hắn nghiêm túc đến lạ thường, trông thật điển trai. Không chỉ có nó ngắm hắn, các cô gái, dù đang đi với bạn trai, cũng ngẩn người nhìn hắn. Kể cả bà bán hàng già rồi cũng nhìn rớt nước miếng. Bỗng dưng, nó cảm thấy bực bực với những người ngắm nhìn hắn. Trái tim nó cũng cứ quặn thắt lại, đau đến tận tâm can. Nó chạy lại, đưa hắn cái kem, mặt giận dỗi:

- Hoàng tử, kem!

Hắn đưa tay cầm lấy cái kem, rồi lễ phép chào bà bán hàng. Bà ấy vẫn đang ngẩn cả người, má đỏ hây hây, chỉ giơ tay vẫy vẫy. Nó dồn hết sức lên cái kem. Lạnh buốt óc luôn! Nhưng ăn kem, nó cảm thấy sự bức tức của mình giảm đi, và cũng cảm thấy kì lạ. Sao nó lại bực vì có người khác nhìn hắn chứ? Thấy nó im lặng, hắn vỗ vai:

- Nana, sao im lặng vậy?

Nó giật mình, trả lời, giọng vẫn còn bực tức:

- Không sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!