Chương 95: Cục Cưng

[(*) Cục cưng: cách gọi thân mật cho bé trai]

Mang thai gần hai tháng, Cố Hàm Ninh vịn bồn cầu nôn xây xẩm mặt mày, thế mới biết mấy ngày buồn nôn nôn khan đầu tiên không đáng kể chút nào, trạng thái uống nước cũng nôn khiến cô nhanh chóng gầy xọp đi, mặt vàng, tinh thần uể oải, mỗi ngày nằm ở trên giường không thể động đậy.

Hưng phấn, kích động ban đầu nhanh chóng đổi thành lo âu nồng đậm, Triệu Thừa Dư ngồi cạnh giường, cẩn thận chăm nom, bưng trà rót nước, lo lắng tiều tụy tràn đầy trên gương mặt.

Để tránh cho người nhà lo lắng, Cố Hàm Ninh chỉ thông báo tin tức mình mang thai, không nói phản ứng có thai của mình mạnh như thế. Cô Mạc tự mình đến phòng ngủ thăm một lần, nắm tay Cố Hàm Ninh, bảo cô muốn ăn gì thì cứ nói. Đương nhiên, thỉnh thoảng có lúc Cố Hàm Ninh cũng khá hơn, cô Mạc vì phối hợp với cô, lúc cô nôn không đến nỗi lắm thì đi nấu chút gì cho cô.

Hôm sau Thích Kỳ bàn bạc với cô Mạc, cũng phối hợp giờ lên lớp không có quy luật của Cố Hàm Ninh, cùng đến, để cô Mạc đỡ phải khổ cực hai lần. Lúc Triệu Thừa Dư không rảnh, Thích Kỳ liền tới phòng ngủ làm bạn, mặc dù có lúc bị sai khiến thì sắc mặt khó coi, lại chưa từng có oán hận một câu, ngày hôm sau vẫn sớm tới chờ lệnh rồi.

Tuy Cố Hàm Ninh vẫn không có tinh thần, trong lòng lại thực sự cảm động. Được rồi, cô thừa nhận, thật ra tính cách của cô và Thích Kỳ quả thật chênh rất nhiều, chỗ nhìn nhau không vừa mắt cũng không ít, nhưng đó lại không gây trở ngại hai người bọn họ trở thành bạn bè, cũng không phải bạn tốt ăn ý mà là bạn bè hơi thân thiết.

Cho nên, một ngày nào đó, Cố Hàm Ninh lại phun hết táo và chuối tiêu vừa mới ăn vào trong bồn cầu, thậm chí còn có một phần không kịp, trực tiếp rơi xuống nền phòng tắm, Thích Kỳ nhíu chặt mày, ngồi xổm trên nền phòng tắm lát gạch men sứ, cúi đầu chà lau cẩn thận, cô không khỏi cảm thán tự đáy lòng: "Thích Kỳ, cám ơn cậu! Về sau cậu nôn nghén kinh khủng, mình cũng sẽ tới chăm sóc cậu."

Nghe vậy, Thích Kỳ dừng tay lại một chút, ở góc độ Cố Hàm Ninh không nhìn thấy, cô ấy nhíu mày chặt hơn, một lúc lâu mới lạnh lùng nói: "Cậu đang rủa mình cũng phản ứng mạnh như cậu sao?"

"..."

Ba tháng sau, Cố Hàm Ninh đã từ một ngày ba đến bốn lần nôn, cải thiện đến một ngày một lần, lần nữa ngửi thấy hương thơm của thức ăn ngon, cô thở phào một cái thật mạnh, vẻ mặt nhìn người khởi xướng cũng tốt hơn chút.

"Ngày mai em muốn ăn cá dưa chua." Cô liếm khóe môi, nghĩ tới rất lâu rồi không ăn vị cay, đột nhiên có hào hứng.

"Được, quán món cay Tứ Xuyên ngoài cửa Nam kia?" Triệu Thừa Dư vui rạo rực nhìn Cố Hàm Ninh rốt cuộc ăn được một bát cơm, trong lòng cũng nhẹ nhõm chút ít. Lúc này, dù Cố Hàm Ninh nói muốn ăn thịt rồng, anh cũng sẽ nghĩ cách chứ nói gì đến chỉ vỏn vẹn là cá dưa chua.

Cố Hàm Ninh cúi đầu vuốt ve cái bụng đã hơi nhô ra của mình, trên khuôn mặt tái nhợt xuất hiện nụ cười: "Nám Nám nhà ta nói, muốn ăn món cay Tứ Xuyên trấn trên."

"Được, nghe Nám Nám. Anh xách về hay là em cùng đi bộ tới ăn?" Triệu Thừa Dư thông thạo thu dọn bát đũa, lau sạch sẽ cái bàn, gói kín đồ ăn thừa, chờ chút nữa rửa bát xong thì đi đổ.

"Ừ... Vậy thì anh gói mang về đi, em sợ mùi ở quán ăn quá tạp." Cố Hàm Ninh tưởng tượng thấy tình hình trong quán món cay Tứ Xuyên, cảm thấy trong bụng lại hơi quay cuồng, vội cầm quả chanh vừa cắt để bên, ra sức ngửi ngửi, lúc này mới cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn.

"Được, vậy lúc về anh gói về cho em. Còn muốn ăn cái gì?" Muốn ăn mới tốt, sợ nhất chính là cái gì cũng không muốn ăn, trong bụng căn bản là không có gì, còn ra sức nôn nước chua. Nghĩ đến Cố Hàm Ninh như là con cá xa nước khoảng thời gian vừa rồi, Triệu Thừa Dư vẫn còn có chút kinh hồn bạt vía, lúc ấy trong lòng thật sự vừa đau lòng lại vừa hối hận.

"Vâng, chỉ muốn ăn cá dưa chua." Cố Hàm Ninh nhíu mi nghĩ một lát, khi dạ dày lại bắt đầu quặn lên, vội vã ngừng lại, không dám nghĩ đến những món mà trước đây cảm thấy là món ngon nữa, bây giờ trong đầu nghĩ một lượt cũng là món ăn không chịu nổi.

Đến tháng thứ tư, Cố Hàm Ninh có thể cảm nhận được máy thai rất nhỏ, Triệu Thừa Dư dán vào cái bụng nhô lên của Cố Hàm Ninh không nhúc nhích, trong lòng kích động không kiềm chế được.

"Xem! Nám Nám nhà mình đang chào hỏi ba đấy! Nám Nám của chúng ta thật là một tiểu phúc tinh!" Sau khi Triệu Thừa Dư cặm cụi dán sát một tiếng đồng hồ, đến tận lúc Cố Hàm Ninh đã không nhịn được muốn đuổi người thì bụng cô nhẹ nhàng rung động khó có thể nhận ra, Triệu Thừa Dư nín thở, nở một nụ cười thật tươi, cẩn thận buông tay, từ mép giường ngồi bệt xuống đất, gần như thành kính in một nụ hôn nhẹ nhàng lên bụng Cố Hàm Ninh: "Nám Nám, ba là ba con, con phải ngoan, ba chờ con."

Cố Hàm Ninh cúi đầu nhìn đỉnh đầu đen nhánh của Triệu Thừa Dư, nghe giọng nói nhẹ mềm dịu dàng của anh, đáy lòng như có một dòng nước ấm nhẹ nhàng lướt qua, khoan khoái ấm áp như vậy, cô không khỏi đưa tay vuốt tóc Triệu Thừa Dư, nhẹ nhàng nhếch khóe môi.

Thử nghiệm phần mềm điện thoại di động giai đoạn đầu đã kết thúc, Triệu Thừa Dư nói, đây là vận may Nám Nám mang đến, cho nên bà xã của anh có tướng vượng phu, Nám Nám của anh có tướng vượng cha.

Ngày nào Triệu Thừa Dư cũng gọi Nám Nám, tưởng tượng thấy Nám Nám có khuôn mặt tương tự mẹ nó, Cố Hàm Ninh cũng không khỏi bắt đầu ảo tưởng, nếu thật là con gái cũng rất tốt, cô có thể bím tóc cho bé, có thể mua váy đẹp, mặc váy mẹ con, sau đó lòng cô mềm thành nước, có chút vội vàng muốn gặp con mình.

Ai, còn những hơn năm tháng nữa đây. Lúc Triệu Thừa Dư thở dài, Cố Hàm Ninh cũng sẽ không khỏi thở dài, máu mủ hòa tan, thì ra là cảm giác thần kỳ như vậy, mới hơn bốn tháng, cô đã cảm thấy bé là một phần gắn bó không thể rời của cô.

Phản ứng nghén từ từ đỡ đi, thời gian bắt đầu an nhàn trôi qua, Cố Hàm Ninh suýt chút nữa thì quên mất chuyện cô để ý từ lâu.

Sau buổi trưa thứ bảy, Cố Hàm Ninh vác cái bụng đã sáu tháng rốt cuộc hoàn toàn an ổn cùng Triệu Thừa Dư đi siêu thị mua vài món ăn, khoác tay nhau đi tới phòng cho thuê, chuẩn bị chúc mừng phần mềm chính thức hoàn thành. Hai người cười nói mở cửa hành lang, thấy một bóng dáng quen thuộc nhanh chóng chạy xuống.

Triệu Thừa Dư tay mắt lanh lẹ vội vàng đưa tay ôm chầm Cố Hàm Ninh dịch sang bên cạnh.

Cố Hàm Ninh cũng hoảng lên, nhìn vẻ mặt kinh ngạc vô cùng và đôi mắt đỏ bừng cùng với biểu cảm đau đớn căn bản không thể che giấu được trên gương mặt ướt sũng của đối phương, vô thức, cô nhanh chóng chìa tay kéo lại Tống Minh Huyên đang cắn môi cúi đầu rõ ràng định đi thẳng, tay cũng giống như tâm trạng, níu chặt, không buông tay.

"Chị Tống." Cố Hàm Ninh hơi nhíu mi, nhìn Tống Minh Huyên im lặng cúi đầu cũng không nén nước mắt, đáy lòng hơi thở dài, quay đầu, nháy mắt với Triệu Thừa Dư, "Thừa Dư, anh đi trên lầu, em và chị Tống trò chuyện."

Triệu Thừa Dư nhìn Tống Minh Huyên một chút, lại nhìn Cố Hàm Ninh một cái, mấp máy môi, khẽ gật đầu: "Được, em... cẩn thận chút." Nói xong, liền lên lầu.

Trong khoảng thời gian này, anh đã cảm thấy anh Bùi có cái gì không đúng, mỗi ngày mỗi đêm vùi đầu khổ làm, nếu như không phải bọn họ không chịu nổi, anh ấy như còn có thể không chút mệt mỏi tiếp tục tiêu hao. Thì ra là chị Tống, khiến anh ấy có cảm giác gấp gáp nóng ruột…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!