Cao Thần vẻ mặt âm trầm nhìn Triệu Thừa Dư, khóe miệng mang theo một nụ cười lạnh bén nhọn.
Cậu thật là không nghĩ tới, Triệu Thừa Dư nhìn thành thật, trên thực tế thầm kín lại gian xảo như vậy? Cố ý cùng mình nói cạnh tranh công bình, thừa dịp cậu bận diễn tập, liền cố ý đi lấy lòng Cố Hàm Ninh, có lẽ còn nói bậy không ít về cậu đấy! Nếu như không phải cậu ta giở thủ đoạn, Cố Hàm Ninh có lý do gì chọn cậu ta mà không chọn mình? Theo cậu thấy, Cố Hàm Ninh căn bản cũng không có thích Triệu Thừa Dư cho lắm!
"Triệu Thừa Dư! Cậu chờ xem!"
Cao Thần hung hăng trợn mắt nhìn Triệu Thừa Dư một cái, mới xoay người trở về phòng ngủ, rầm một tiếng nặng nề đóng lại phòng ngủ.
Triệu Thừa Dư đứng ở chỗ rẽ, nhìn hành lang không có một bóng người, âm thầm thở dài.
Hiện tại, đoán chừng cậu có nói gì cũng vô ích. Huống hồ, cậu cũng không cần gì giải thích.
Cậu sẽ không buông tay Cố Hàm Ninh, cũng tự nhận không giở thủ đoạn, nếu như Cao Thần cho là như thế, trong lòng mới có thể tốt lên, vậy liền tùy cậu ấy đi.
Cậu cũng không thể vì tình nghĩa anh em, liền đem Cố Hàm Ninh chắp tay nhường đi?
Triệu Thừa Dư trở về phòng ngủ, thấy Cao Thần đeo tai nghe điện thoại, cúi đầu xem sách, không hề có ý phản ứng tới cậu, nghĩ đến lời Cố Hàm Ninh nói, nghĩ đến lời Cao Thần nói, cậu chỉ có thể mặc cậu ấy.
Hai người còn lại trong phòng ngủ thật cũng không phát hiện hai người có cái gì không đúng, bởi vì gần đây thời gian Cao Thần thật sự sống ở phòng ngủ cũng không nhiều.
Có lẽ là bởi vì cáu thẹn, Cao Thần quả thật không có liên lạc lại với Cố Hàm Ninh, Cố Hàm Ninh tự nhiên cũng vui vẻ thanh tĩnh.
Cố Hàm Ninh lại một lần nữa nhìn thấy Cao Thần, là vào buổi sáng thứ bảy một cuối tuần.
Cố Hàm Ninh cùng Triệu Thừa Dư đăng ký vào câu lạc bộ leo núi đã thật lâu, nhưng là luôn luôn không thấy hoạt động, hai người nhất thời cũng quên còn có chuyện này, chờ đến lúc nhận được thông báo hoạt động còn ngẩn người.
Dù sao, trong trường học rất nhiều câu lạc bộ đã bắt đầu hoạt động rồi, gần như chỉ còn sót lại câu lạc bộ leo núi lặng lẽ không động tĩnh. Nhận được lịch trình leo núi vào hai ngày cuối tuần, hai người càng thêm kinh ngạc.
Lúc không hoạt động liền yên lặng một hai tháng, lúc vừa hoạt động, đó là nghỉ chân qua đêm?
Buổi sáng thứ bảy, thu dọn vài vật dụng đơn giản, Triệu Thừa Dư liền cùng Cố Hàm Ninh đến địa điểm tập hợp.
Hội trưởng câu lạc bộ leo núi tên là Chu Hải, là học trưởng năm ba, cười ngây ngô nhìn mọi người giải thích, sở dĩ kéo lâu như vậy, là bởi vì cậu và phó hội trưởng Phàn Ngọc đi kéo tài trợ.
Bây giờ có tài trợ, hôm nay không chỉ được ngồi xe buýt đi núi Ngọc Hoàng huyện Q thành phố H, còn có thể dừng chân một đêm trong khách sạn trên đỉnh núi Ngọc Hoàng miễn phí.
Núi Ngọc Hoàng này cũng có chút danh tiếng, cách đại học Z khoảng nửa giờ đường xe, trước kia Cố Hàm Ninh thật chưa từng đi qua.
Nói tới, đây cũng là tiếc nuối của Cố Hàm Ninh, bốn năm đại học, ngay cả nhiều địa điểm nổi danh ở thành phố H cô cũng không có dạo qua.
Cố Hàm Ninh đang quan sát người cùng câu lạc bộ, liền nghe được Triệu Thừa Dư kinh ngạc nói nhỏ.
"Cao Thần?"
Cố Hàm Ninh vừa quay đầu, thấy Cao Thần đang cười đi tới.
Cố Hàm Ninh nhíu mày khó có thể nhận ra, hơi hơi bĩu khóe môi.
Không đợi Cao Thần đến gần, phía sau Cao Thần liền nhảy ra một người.
"Thừa Dư!"
Cố Hàm Ninh hơi hơi nheo mắt, nhìn một cô gái trẻ, tuổi tác tương đương bọn họ, cười chạy đến trước mặt Triệu Thừa Dư, dùng giọng điệu vô cùng thân mật nói với Triệu Thừa Dư: "Thừa Dư, anh tham gia câu lạc bộ leo núi sao không nói với em một tiếng? Nếu như không phải Cao Thần nói với em, em còn không biết đấy. Mấy ngày hôm trước em cũng đăng ký rồi, về sau có thể thường xuyên cùng nhau tham gia hoạt động, như vậy không phải rất tốt sao?"
Người đến dường như hoàn toàn không nhìn thấy Cố Hàm Ninh đang đứng sóng vai với Triệu Thừa Dư, trong mắt chỉ nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư, miệng cười nhẹ nhàng.
"Tĩnh Nhã, anh không biết em cũng có hứng thú leo núi đấy." Triệu Thừa Dư mang trên mặt nụ cười quen thuộc, mở miệng nói.
"Một mình em đương nhiên là không có hứng thú, có anh làm bạn cùng tham gia cũng rất tốt nha!" "Tĩnh Nhã" trong miệng Triệu Thừa Dư hơi hơi bĩu môi, cười nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!