Cố Hàm Ninh lại sửng sốt, lập tức nở nụ cười.
"Chẳng lẽ mỗi ngày cậu có đều có thể giúp mình mang lên? Dì ở dưới lầu cũng sẽkhông để cho cậu đi lên."
Mặt Triệu Thừa Dư đỏ lên, đáy lòng âm thầm mắng mình lỗ mãng.
Nghĩ đến là muốn làm!
"Nhưng mà, rèn luyện thân thể vẫn là cấp bách."
Cố Hàm Ninh đối với việc này thấu hiểu rất rõ.
Bốn năm đại học, thời gian Cố Hàm Ninh vận động ít đến đáng thương, thường xuyên bị cảm cúm đau cổ họng, đếu sau khi tốt nghiệp, vội vàng gây dựng sự nghiệp, càng không có thời gian vận động.
Sức khỏe kém, tuổi càng lớn, cảm nhận càng rõ.
Đến vài năm cuối đời kiếm trước, Cố Hàm Ninh thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, giấc ngủ chất lượng kém đi, dạ dày khó chịu, rõ ràng giống như không có bệnh tật gì cụ thể, nhưng thân thể luôn không thoải mái như thế.
Sống lại một kiếp, Cố Hàm Ninh vốn là quyết định là cần rèn luyện tốt.
Sức khỏe là quan trọng nhất, điểm này, lúc tuổi còn trẻ thường xuyên bị bỏ qua, bị phung phí.
Kiếp này, trước giờ Cố Hàm Ninh không có ý định, lần nữa vì tiền tài, sự nghiệp, mà hy sinh những điều quan trọng nhất.
Ví như cha mẹ, ví như sức khỏe.
Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh như có điều suy nghĩ, nhếch miệng, nỗ lực lấy dũng khí từ đáy lòng.
"Mình nghe nói, sau khi chính thức khai giảng, sinh viên đại học năm nhất, năm hai có đánh kẻng nhất định phải dậy sớm, đến lúc đó, mình tới gọi cậu, cùng nhau chạy bộ chứ!"
Cố Hàm Ninh có chút kinh ngạc nhìn Triệu Thừa Dư, mắt hạnh sáng mở thật to, Triệu Thừa Dư có thể nhìn thấy ảnh ngược nghiêm túc của chính mình trong đôi mắt trong suốt ấy, trong phút chốc, dũng khí thật vất vả mới có liền rơi "ào ào" xuống.
"Mình là nói, cái đó..."
"Đến lúc đó, cậu làm thế nào để gọi mình?" Cố Hàm Ninh mím môi cười, nhìn Triệu Thừa Dư hỏi.
"Cái đó, mình, mình sẽ gọi điện thoại di động cho cậu..." Giọng nói Triệu Thừa Dư càng nói càng thấp, bởi vì Cố Hàm Ninh đáp lại mà chút dũng khí mới tăng lên được lại bắt đầu rớt xuống, có chút vì mình dùng phương thức không quang minh chính đại có được số điện thoại di động của đối phương mà thấy xấu hổ...
"A, nhưng buổi tối mình ngủ đều tắt máy nha." Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư có chút nhụt chí nói.
"Này, vậy mình gọi đến điện thoại phòng ngủ..." Triệu Thừa Dư cúi đầu, lúng ta lúng túng nói.
"A, cậu muốn bị quần ẩu sao?" Cố Hàm Ninh cười ra tiếng, mặt mày vui vẻ, đôi mắt sâu sáng ở dưới hàng mi tinh xảo, có vẻ phá lệ động lòng người.
Triệu Thừa Dư ngẩng đầu, vừa mới bởi vì tiếng cười của Cố Hàm Ninh mà nhẹ lòng, thoáng cái như bị lạc trong đôi mắt thâm thúy kia, nhất thời cũng quên mất mới vừa rồi mình đang nói cái gì.
"Chính mình sẽ đặt đồng hồ báo thức." Trên mặt Cố Hàm Ninh hiện lên một nụ cười nhẹ, tiếp tục nói.
Triệu Thừa Dư nghe vậy sửng sốt, qua vài giây mới phản ứng được, há miệng, cũng không biết muốn nói cái gì, Cố Hàm Ninh đã đứng thẳng, tiếp tục lên lầu.
"Đi thôi. Còn có hai tầng nữa là đến !"
Cố Hàm Ninh cảm thấy nghỉ ngơi đã đủ, dẫn đầu leo lên cầu thang.
Phía sau Triệu Thừa Dư nhìn bóng lưng nhỏ nhắn hết sức xinh đẹp của Cố Hàm ninh, mi nhất thời nhăn lại, trong lòng phiền não không thôi.
Vừa rồi, Cố Hàm Ninh nói là có ý gì? Là đáp ứng cùng mình cùng nhau chạy bộ? Hay là không có đáp ứng đây? Mình có nên hỏi lại một tiếng nữa? Vẫn là thôi, so với bị cự tuyệt rõ ràng, còn không bằng đến lúc đó mình thức dậy sớm rời giường, chờ ở dưới ký túc xá, cho là ngẫn nhiên gặp đi, dù sao, hiện tại bọn họ cũng xem như bạn bè, không phải sao?
Cố Hàm Ninh ôm sách, miễn cướng, miễn cưỡng leo xong bậc thang cuối cùng, mới nặng nề thở ra một hơi, thấy Triệu Thừa đi bên cạnh, trên người mang nặng so với mình hơn nhiều lắm, nhưng chỉ hơi hơi thở sâu mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!