Chương 6: Sự Thật

Cô chăm chăm trợn mặt nhìn hắn, liếc ánh mắt sắc lẹm về phía thằng em trai nhăn nhở.

Ai đến giải thích cho cô là chuyện gì vậy? Sao có mình cô là không biết gì vậy. Em trai cô nó biết những gì và mọi việc bắt đầu trở nên rối loạn từ khi nào?

Từ lúc hắn đến hay cả trước nữa. Mọi câu hỏi nhanh chóng xoay quanh đầu cô.

Ông trời ạ, ông mang sét đến đánh chết tôi đi!

- khụ, chị à. Từ từ nào, lại đâu ngồi xuống. Đừng có trừng em như thế nữa. Hai cái má bánh bao của chị cũng tròn trịa lắm rồi.

Âu Dương khép miệng cười lôi kéo bà chị đang tức giận, lấy chân gạt những mảnh vỡ dưới chân dọn đường cho cô.

Không đùa được đâu con thỏ nhỏ tức giận cũng có thể cắn người đấy. Cậu quay lại nháy mắt với Lãnh Phong. Nháy tới mỏi mắt như thế không biết hắn có hiểu ý không.

Âu Dương nhớ lại những kí ức chập chờn khi còn nhỏ, nhìn 2 người rốt cuộc cũng ngồi xuống. Cậu bắt đầu kể lại…

Nhìn vào mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn, trong veo dưới nền nhà.

Nhiều năm về trước…

Tiếng chai lọ, bát đũa vỡ, tiếng người đàn ông chửi, giọng lè nhè say rượu. Ở góc nhà đứa bé trừng 4 tuổi gầy nhom, đôi mắt tròn xoe linh động ngập nước mắt đang co rúm người.

Cánh tay gầy guộc của nó ôm đầu gối, người run run vì sợ. Nó chẳng biết ba nó tức giận về điều gì. Từ khi nó nhận thức được đến giờ chỉ là cảnh người đàn ông nhếch nhác này tối tối rượu say về nhà, tiện tay tiện chân đánh chị nó. Nó chỉ dám lép vào góc tường, tránh những trận đòn vô cớ.

Ngơ ngác nhìn xung quanh nhà, nó thở phào nhẹ nhõm thầm may mắn, hôm nay chị không có nhà. Như thế thật tốt, chị không bị ba đánh đau nữa.

Người đàn ông xiêu vẹo từng bước đến góc nhà, túm cổ đứa bé đang hốt hoảng cố gắng gỡ tay người đàn ông ra. Mặt nó đỏ bừng vì khó thở. Ba nó nắm cổ nó quá chặt. Nhưng nó không dám khóc.

- mày trông thật giống con đĩ ấy. Đúng, con mẹ mày đấy. Con khốn nạn. Ông giết,.. giết hết. Men rượu say nồng, người đàn ông mất đi nhận thức đúng đắn, mơ hồ nhìn khuôn mặt tựa người đàn bà hắn ghét. Tay càng túm chặt.

Rồi hắn ném đứa nhỏ xuống nền nhà, mảnh bát vỡ cứa đầy vào người nó. Thật đau nhưng cũng thấy thật vui vì chị không ở nhà nên sẽ không bị ba ném như thế, chị sẽ không đau.

Nó cố bò dậy, mặc kệ những vết cứa sâu đang chảy máu, theo bản năng lại trở về góc tường để dựa vào.

- Âu Dương, chị về rồi nè, còn có ông nội… cô bé 8 tuổi người cũng còm nhom, xanh xao như thằng bé, híp mắt cười vui vẻ, tay nhỏ nắm tay ông cụ chừng 80 tuổi.

Chân cô bé bước nhanh vào nhà, không quên kéo ông nội đằng sau. Cô rất vui, hôm nay ông tới thăm. Thật muốn cho đứa em nhỏ của cô vui mừng.

Nhìn cảnh tượng trong nhà, cô dáo dáo tìm kiếm bóng dáng đứa em nhỏ của mình. Thấy nó bị thương cô chạy vội tới.

- Dương, ngoan, đừng sợ! Chị về rồi nè. Cô hoảng sợ ôm đứa em của mình đặt ngồi xuống cạnh giường.

Bấy giờ đứa bé mới òa khóc, như thể nước mắt kìm nén rất lâu rồi, chỉ trực nhìn thấy cô là òa lên. Nó khóc như bao đứa trẻ khác khi bị đau muốn mẹ dỗ, mẹ ôm. Vừa khóc vừa nấc lên.

Cô nhanh nhẹn tìm bông băng, rửa sạch nhưng vết cứa trên cánh tay đứa bé. Miệng không ngừng dỗ:

- ngoan, nín khóc, tí nữa chị mua thật nhiều bánh báo cho ăn nha, ngoan!

Dù sao cũng chỉ là đứa bé 4 tuổi không suy nghĩ gì nhiều, nghe chị cho bánh bao mình thích ăn nhất thì nín khóc. Thỉnh thoảng vẫn nấc cục do khóc quá nhiều. Nó ngoan ngoãn để chị băng lại vết cắt.

Ông cụ tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn theo thời gian tràn đầy tức giận với đứa con bất hiếu này. Ông bước tới xốc người đàn ông đang nằm vật vã dưới đất lên.

- mày là đứa bất hiếu, nghịch tử, mày xem con mày nó như thế nào!

Dù đã 80 tuổi nhưng dường như thời gian chỉ lấy đi dung mạo chứ không lấy đi sức khỏe của ông.

Ông tràn đầy tức giận với đứa con trai nhưng cũng tự trách bản thân mình lâu nay không để ý tới 2 đứa cháu của mình. Ném người con trai xuống đất, không mảy may thương xót.

Ông bế đứa cháu trai gầy gò, yếu ớt lên, dắt tay Lam Ngọc đi ra khỏi cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!